Chương 45: Tin đồn

Đầu óc Nhiếp Thanh Châu chợt trống rỗng, rồi ong lên từng hồi. Anh giật nảy mình như phải bỏng, luống cuống xua tay: "Không không không, tôi không thích cậu, cậu… cậu đừng nói lung tung!"

Hạ Nghi khẽ nhíu mày, lẳng lặng nhìn anh.

Thấy phản ứng của Hạ Nghi, Nhiếp Thanh Châu cảm thấy hình như mình đã hiểu lầm chuyện gì đó. Anh bỏ tay xuống, thăm dò hỏi: "Ý cậu là… kiểu "thích" của bạn bè và người thân ấy hả?"

"Ừm." Hạ Nghi gật đầu.

"… Ồ! Ra là vậy à, thế thì… đúng rồi, chính là thế, tôi với cậu cũng là kiểu… ừm… đúng."

Nhiếp Thanh Châu day day ấn đường, chữ "thích" cứ quẩn quanh nơi cuống họng, khiến lòng anh trồi sụt bất an, nói thế nào cũng thấy ngượng nghịu, cuối cùng vẫn chẳng thể bật ra thành lời.

Anh trấn tĩnh lại, nói với Hạ Nghi: "Tôi phải về lớp tự học buổi tối đây, còn không đi nữa là không kịp mất."

Hạ Nghi quay đầu nhìn đồng hồ treo tường, nhận ra giờ này quả thật đã hơi muộn. Lẽ ra lúc xuất phát anh nên biết rằng thời gian chỉ vừa đủ cho một lượt đi về mà thôi.

Hạ Nghi hỏi: "Vậy cậu quay lại làm gì?"

"Tôi không yên tâm, chỉ muốn về xem cậu thế nào thôi."

Nhiếp Thanh Châu quay lại dắt xe đạp, vẫy tay với cô, rồi chỉ vào điện thoại: "Có chuyện gì thì cứ gọi cho tôi nhé!"

Hạ Nghi gật đầu, vẫy tay chào tạm biệt anh, nhìn bóng lưng anh xuôi theo con đường, một lần nữa hòa vào ánh hoàng hôn và bờ biển lấp lánh sóng nước.

Cô rút điện thoại ra khỏi túi, nhìn cái tên trong danh bạ: "Hàng xóm tầng hai". Cô xóa mấy chữ này đi, ngẫm nghĩ một lát, rồi gõ vào: "Mr. Light".

Sau đó, cô lướt danh bạ, tìm đến một số điện thoại đã được lưu từ rất lâu, rồi nhấn nút gọi.

"A lô, xin chào, có phải thầy Kiều không ạ?"

Hạ Nghi áp điện thoại lên tai: "Em là Hạ Nghi."

Từ đầu dây bên kia vọng đến vài thanh âm có vẻ kích động.

Hạ Nghi gật đầu, tay đặt trên tủ kem ở cửa tiệm tạp hóa, ngón trỏ lướt nhẹ trên mặt kính: "Vâng ạ… Em đã nghe Văn Chung nói rồi… Bây giờ… em còn có thể đến chỗ thầy học nhạc được không ạ?"

Lúc cô buông điện thoại, ánh hoàng hôn cũng đã chìm hẳn vào lòng biển, đèn đường trên phố bắt đầu sáng lên.

Hạ Nghi hít một hơi thật sâu, rồi khẽ nở một nụ cười nhạt.

Bà Hạ nằm viện một tuần rưỡi, sau khi bà xuất viện, Hạ Nghi cũng quay lại trường đi học đều đặn. Vào một buổi sáng thứ Ba hết sức bình thường, cô đạp xe đến trường, nhưng chẳng hiểu sao ngay từ khoảnh khắc bước chân vào cổng, cô đã nhận được vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình.

Hạ Nghi vốn đã quen với việc trở thành tâm điểm chú ý, nhưng những ánh mắt lần này dường như ẩn chứa một ý gì đó vừa xa lạ, vừa khó hiểu.

Cô nhìn thẳng, bước vào lớp và ngồi xuống chỗ của mình. Trịnh Bội Kỳ lập tức kéo tay cô lại, đôi mắt long lanh như nai con tràn ngập vẻ lo lắng.

"Hạ Nghi, cậu và Nhiếp Thanh Châu rốt cuộc là có quan hệ gì vậy? Cả khối đang đồn ầm lên là hai cậu đang hẹn hò đó. Tớ nghe nói Nhiếp Thanh Châu đã bị gọi đi rồi, chắc là hôm nay giáo viên cũng sẽ tìm cậu nói chuyện thôi!"

Trước câu hỏi của Trịnh Bội Kỳ, Hạ Nghi hơi sững người, rồi đáp: "Bọn tớ là… là đồng đội."

Tôi ở phe cậu, là đồng đội của cậu, đừng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc một mình mạo hiểm.

Trước Tết, anh đã từng nói với cô như vậy.

Trịnh Bội Kỳ tròn mắt kinh ngạc, lắc lắc tay Hạ Nghi: "Đồng đội? Là sao chứ, cậu thật sự định nói với giáo viên như vậy à?"

Câu chuyện của cô và Hạ Nghi còn đang dang dở thì Văn Chung đã bước tới, gõ gõ lên bàn học, ánh mắt đầy vẻ dò xét. Cậu ta chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nói với Hạ Nghi: "Hạ Nghi, cô chủ nhiệm tìm cậu kìa."

Trịnh Bội Kỳ giật cả mình, lẩm bẩm: "Thôi xong rồi, sao nhanh vậy chứ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!