Hạ Nghi lặng lẽ cụp mắt xuống
Nhiếp Thanh Châu gọi điện cho Hạ Diên giải thích tình hình, rồi quay lại dịu dàng và tỉ mỉ lau khô tóc cho Hạ Nghi, đội cho cô chiếc mũ len màu đen. Chiếc mũ len của anh hơi rộng so với cô, vành mũ chùng xuống che cả hàng lông mày. Hạ Nghi vịn lấy vành mũ, khẽ kéo lên một chút.
"Áo khoác của cậu ướt rồi." Anh lấy từ trong cặp ra một chiếc áo phao dáng ngắn mỏng nhẹ đưa cho Hạ Nghi: "Cậu thay sang chiếc áo này nhé?"
Hạ Nghi nhìn chiếc áo phao trong tay anh, rồi lại ngước mắt lên nhìn anh: "Tôi cứ thấy cậu rất giống…"
"Hửm, giống gì cơ?" Nhiếp Thanh Châu nghiêng đầu, đôi mắt cong lên ý cười: "Doraemon à?"
Hạ Nghi thành thật gật đầu.
Nhiếp Thanh Châu vỗ nhẹ lên đầu cô, khiến chiếc mũ len rộng thùng thình sụp xuống che mất nửa con mắt của cô.
"Nobita à, sao cậu chẳng bao giờ khiến người khác bớt lo lắng đi vậy." Anh vừa vỗ đầu cô vừa nói.
Hạ Nghi dùng ngón tay kéo vành mũ lên để lộ ra đôi mắt, khóe môi khẽ cong thành một nụ cười rất nhạt. Cô ngoan ngoãn cởi chiếc áo khoác ẩm ướt lạnh lẽo của mình ra, khoác lên người chiếc áo phao khô ráo và ấm áp của anh. Chiếc áo phao này cũng quá rộng so với cô, tay áo dài che lấp cả những ngón tay, trông cô hệt như một chú mèo con cuộn mình trong chăn.
Nhiếp Thanh Châu không nhịn được mà bật cười. Hạ Nghi chẳng hiểu gì, bèn liếc nhìn anh.
Thế giới bên ngoài mái che nhỏ là bão tuyết mịt mù, nơi cuối trời tăm tối triều dâng cuộn sóng. Ngoài tiếng sóng vỗ, vạn vật dường như đều đã chìm vào yên lặng. Chỉ có nơi chốn nhỏ bé này, một ngọn đèn vàng vọt treo lơ lửng, le lói tỏa ra chút hơi ấm mỏng manh.
Hạ Nghi ôm túi sưởi trong tay, đăm chiêu nhìn ra màn bão tuyết, vô thức ngân nga giai điệu vang lên trong đầu. Giọng cô rất mỏng, rất trong, giống như lớp băng mỏng tựa cánh ve, hay một đóa hoa tuyết đơn độc giữa bầu trời.
Nhiếp Thanh Châu ngồi xuống bên cạnh cô. Chiếc ghế chật hẹp khiến vai anh kề sát vai cô, hai người nương tựa vào nhau ấm hơn nhiều so với cái lạnh giá khi chỉ có một mình.
Tiếng hát của Hạ Nghi chợt ngừng lại. Dường như nghĩ tới điều gì, cô cúi đầu, lấy chiếc điện thoại từ trong túi chiếc áo khoác nỉ đặt bên cạnh, mở nắp rồi bấm phím, như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Nhiếp Thanh Châu ghé sát lại gần, nhìn thấy trên màn hình điện thoại của cô là hình một người phụ nữ xinh đẹp với nụ cười rạng rỡ, tuy rằng bức ảnh có hơi nhòe. Dường như đó là một ngày vào mùa xuân, phông nền phía sau là một khu rừng nở đầy những đóa hoa màu hồng, người phụ nữ ấy đang dắt tay một cô bé xinh xắn.
Anh sững người, rồi khẽ hỏi: "Đây là mẹ cậu sao?"
"Ừm." Đôi mắt đen láy của Hạ Nghi in bóng ánh sáng le lói từ màn hình điện thoại, những ngón tay giấu kín trong ống tay áo rộng thùng thình. Cô khẽ nói: "Ở nhà không còn tấm ảnh nào của mẹ nữa, đây là tấm cuối cùng."
Cô ngừng một lát, rồi nói tiếp: "Trong ba năm qua, tôi cũng chỉ xem nó đôi ba lần."
Cô vừa dứt lời, Nhiếp Thanh Châu đã thấy trên màn hình hiện lên dòng chữ hỏi có muốn xóa không. Anh lập tức hiểu ra Hạ Nghi định làm gì, vội giật lấy chiếc điện thoại: "Đừng! Đừng mà! Sao cậu lại muốn xóa nó đi!"
Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, thì ra đây chính là lý do chiếc điện thoại này quý giá đến vậy, nếu em xóa nó đi, chẳng phải tôi đã phí công đổi nó về hay sao?
Anh giơ chiếc điện thoại lên thật cao: "Cậu xóa nó đi thì chứng minh được điều gì chứ? Rằng cậu không còn muốn nhớ đến mẹ nữa ư? Cậu có nhất thiết phải làm đến mức này không?"
Bàn tay Hạ Nghi vẫn còn lơ lửng giữa không trung, cô từ từ hạ tay xuống, khẽ đáp: "Ừm."
Dù câu trả lời là khẳng định, nhưng cô không hề có ý định giằng lại chiếc điện thoại từ tay anh.
Nhiếp Thanh Châu nghĩ, quả nhiên là cô ấy không nỡ.
Anh hạ cánh tay đang giơ cao điện thoại xuống, nhìn người phụ nữ nhòe mờ trong ảnh và hỏi: "Mẹ cậu là người như thế nào?"
Hạ Nghi rúc mình trong chiếc áo phao rộng lớn, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Mẹ rất đẹp, rất ngây thơ, thích náo nhiệt, cũng rất hay khóc. Mẹ là người quan trọng nhất trong nhà. Mẹ cũng vô cùng rực rỡ, vô cùng yếu mềm, giống như… một cánh bướm vậy."
Giống như một cánh bướm, chỉ có thể sống trong mùa xuân ấm áp, nên phải trốn chạy khỏi mùa đông giá lạnh. Đôi cánh rực rỡ sắc màu ấy không thể che chở cho bất kỳ ai.
Thế nên, mẹ đã bay đi mất.
"Cậu yêu mẹ nhiều lắm nhỉ." Nhiếp Thanh Châu khẽ nói.
Hạ Nghi im lặng một lúc, rồi mới trả lời: "Mẹ luôn nói rằng tôi không yêu mẹ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!