Chương 40: Đêm tuyết

Sau một tràng gào thét trời long đất lở của hai bà cháu, bà Hạ run run môi, một lúc lâu sau mới gào lên: "… Được lắm, vậy thì chúng mày đi hết đi! Đi mà tìm mẹ chúng mày! Đừng ở chung với cái bà già khốn khổ này nữa!"

Bà vừa đưa tay định kéo sập cửa cuốn chống trộm xuống, thì tính ương bướng của Hạ Diên cũng trỗi dậy, cậu nói: "Đi thì đi!"

Nói là làm, cậu dứt lời liền quay người bỏ đi, và ngay lập tức bị "người hàng xóm trên lầu" chạy tới níu cánh tay lại. Nhiếp Thanh Châu kéo Hạ Diên, thì thầm: "Em định đi đâu?"

Rồi anh lớn tiếng gọi vào cánh cửa cuốn đã kéo xuống một nửa: "Bà Hạ ơi, bà bình tĩnh lại, nguôi giận đi ạ! Tối nay Hạ Diên và Hạ Nghi cứ qua nhà cháu trước đã, bà đừng lo!"

Bà Hạ không đáp lại, cánh cửa cuốn sập xuống một tiếng "rầm", ngăn cách trong ngoài tiệm tạp hóa thành hai thế giới riêng biệt.

Hạ Nghi vẫn đứng yên tại chỗ, siết chặt nắm đấm, im lặng không nói một lời. Nhiếp Thanh Châu đẩy Hạ Diên lên lầu, lúc rút chìa khóa ra mở cửa, anh quay đầu lại nói: "Hạ Nghi, cậu cũng…"

Khoảng sân trước tiệm tạp hóa trống không, bóng dáng Hạ Nghi đã biến mất.

Nhiếp Thanh Châu sững người một lúc, anh xoa xoa thái dương rồi kéo Hạ Diên vào nhà trước. Hạ Diên vẫn đang giãy giụa: "Anh buông tôi ra!"

"Không đến chỗ anh thì em định đi đâu? Bên ngoài lạnh như vậy, em mà ngủ ngoài đường có ngày chết cóng đấy!"

Nhiếp Thanh Châu vừa dứt lời, vành mắt Hạ Diên đã đỏ lên. Cậu quay mặt đi, không nói thêm lời nào, rồi bị Nhiếp Thanh Châu kéo vào nhà, ấn ngồi xuống ghế sô pha.

Nhiếp Thanh Châu rót cho cậu một ly nước nóng, Hạ Diên ôm lấy ly nước, ngước mắt nhìn anh: "Hạ Nghi đâu?"

"Chị em… có lẽ muốn ở một mình yên tĩnh một lát."

Hạ Diên im lặng một lát rồi bật cười giễu cợt: "Anh đến đây làm người hòa giải hay gì? Giúp hai tên ngốc Trương Vũ Khôn và Lại Ninh, giúp nhà tôi, bây giờ lại đến đây giảng hòa, có phải anh thấy mình vĩ đại lắm không? Anh tưởng mình là đấng cứu thế chắc?"

Nhiếp Thanh Châu khoanh tay, nhìn cậu nhóc đang trợn trừng đôi mắt đầy bướng bỉnh, trông như một quả pháo sắp nổ.

"Em nói tiếp đi." Anh thản nhiên đáp lại.

Hạ Diên hừ lạnh một tiếng: "Anh lại ra vẻ người lớn nữa rồi à? Tôi ghét nhất là bộ dạng giả tạo này của anh! Vô duyên vô cớ, tự cho mình là đúng, anh rảnh rỗi quá hay sao mà xía vào chuyện nhà chúng tôi? Có phải anh thấy gia đình tôi đáng thương, thương hại chúng tôi một chút thì sẽ chứng tỏ được mình là người tốt, mình tài giỏi lắm đúng không?"

Nhiếp Thanh Châu nghiêng đầu, nói: "Bình thường ít nói thế chắc là kìm nén mệt lắm nhỉ? Giờ thì mặc kệ tất cả luôn rồi à?"

Anh tiện tay mở một gói khoai tây chiên trên bàn trà, đặt trước mặt Hạ Diên: "Ăn chút đồ ăn vặt cho bình tĩnh lại đi. Nếu anh tài giỏi đến thế, thì có đến mức hết lần này đến lần khác phải vào viện không?"

"Lúc anh bị thương, là chị em đạp xe ba gác đưa anh đến bệnh viện, còn ứng trước tiền thuốc. Sau này bà Hạ lại hay gọi anh qua ăn cơm. Chị em đã làm chứng cho anh khi anh bị oan, đã bật còi báo động giúp anh khi anh bị đánh. Lẽ nào những lúc đó, họ cũng thấy mình vĩ đại, muốn thể hiện lòng tốt của mình nên mới thương hại anh sao?"

Nhiếp Thanh Châu ngồi xuống bên cạnh Hạ Diên, trong lòng anh biết bây giờ cậu đang giận quá mất khôn, những lời vừa rồi chưa chắc đã là thật lòng, nhưng anh vẫn giải thích cặn kẽ.

"Lấy lòng mình đo lòng người, có ơn báo ơn, chuyện chỉ đơn giản như vậy thôi. Anh không hề coi thường nhà em, nếu em nghĩ như vậy, là tự em đang coi thường chính mình."

Anh vừa dứt lời, Hạ Diên liền nghiến răng, thẳng lưng, dường như muốn đứng dậy bỏ đi ngay.

Nhiếp Thanh Châu giữ vai cậu lại: "Nhưng mà, những lời em nói dưới nhà ban nãy hay lắm. Bà và Hạ Nghi vẫn luôn lảng tránh vấn đề, chỉ có em dám nói thẳng ra, anh thật sự rất khâm phục em."

Bờ vai Hạ Diên chùng xuống, cậu quay đầu nhìn Nhiếp Thanh Châu, vành mắt vẫn còn hoe đỏ.

"Bớt ra vẻ người lớn đi." Cậu bướng bỉnh nói.

Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, ngả người ra sau ghế, thả lỏng nói: "Theo cái nhìn của một kẻ thích ra vẻ người lớn như anh đây, thì bất kể người khác bàn tán về em thế nào, em đều có thể đường hoàng và mạnh mẽ như hôm nay. Chuyện của thế hệ cha mẹ là chuyện của họ, còn em trong sạch, quang minh chính đại."

Cứ xem những ánh mắt nghi kỵ của người đời như những đốm ma trơi lập lòe, và hãy dũng cảm bước đi trên con đường đêm của riêng mình.

Hạ Diên cụp mắt, im lặng.

Nhiếp Thanh Châu rút điện thoại ra: "Tối nay em cứ ở tạm nhà anh một đêm đã, bà đang nổi nóng, đợi bà nguôi giận rồi hãy nói chuyện sau. Anh đi gọi điện cho chị em."

Nhiếp Thanh Châu vừa gọi điện vừa quan sát Hạ Diên. Cậu nhóc mười ba, mười bốn tuổi cuối cùng cũng đã bình tĩnh lại. Cậu ngồi trên sô pha, dưới ánh đèn trông thật gầy gò và xanh xao, hàng mày nhíu chặt, tấm lưng gù xuống, ôm ly nước co mình lại thành một cục. Tuổi còn nhỏ như vậy mà lúc nào cũng mang một dáng vẻ đầy tâm sự, chín chắn sớm, nhạy cảm, tự ti mà lại bướng bỉnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!