Chương 38: Bắt đầu lại

Chàng trai vươn tay, nở nụ cười thân thiện chuyền quả bóng cho anh.

Nhiếp Thanh Châu máy móc nhận lấy bóng, nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân lại gần, rồi một người đồng đội của anh chạy tới khoác vai Chu Bân, nhiệt tình nói: "Ái chà Chu Bân, lâu lắm rồi không thấy cậu chơi bóng rổ, mau lại đây chơi nào."

Những người khác ở phía sau gọi với theo: "Này Lục Nghiêu, cậu không biết Chu Bân đang bị thương à!"

Cậu trai cao to vạm vỡ tên Lục Nghiêu sững người, cảm thấy ngạc nhiên vừa lau mồ hôi vừa hỏi: "Không thể nào, đã bao lâu rồi mà vết thương của cậu vẫn chưa lành à?"

"Đợt trại huấn luyện bóng rổ hè, tớ bị đứt dây chằng chéo trong một trận đấu tập." Chu Bân chỉ vào đầu gối của mình, "Sau này tớ không chơi được môn thể thao va chạm mạnh như bóng rổ nữa rồi."

Lục Nghiêu nhận ra mình đã hỏi một câu không phải, vẻ mặt chùng xuống: "Chà, cậu đỗ vào Chính Nhất, ba mẹ cậu mãi mới gật đầu cho đi trại huấn luyện, sao lại ra nông nỗi này?"

"Còn sao nữa, do ăn ở không tốt, xui thôi."

Chu Bân trông rất thản nhiên, cậu quay sang nhìn Nhiếp Thanh Châu, trong mắt ánh thoáng vẻ tò mò: "Lối chơi của hai chúng ta giống nhau thật đấy. Tiếc thật, nếu tớ không bị chấn thương này, nhất định phải đấu với cậu một trận."

Nhiếp Thanh Châu im lặng một lúc, rồi anh mỉm cười, nói rất chân thành: "Sau này, cậu nhất định sẽ có thể chơi bóng trở lại."

Chu Bân hơi ngạc nhiên, nhưng cũng nương theo lời anh nói: "Ừ nhỉ, biết đâu sau này kỹ thuật y học phát triển hơn thì sao. Coi như mượn lời tốt lành của cậu nhé! Tớ phải về cày đề đây!"

Nói rồi, Chu Bân vẫy tay chào đám con trai đang chơi bóng trên sân, rồi quay người đi về phía tòa nhà chung cư.

Nhiếp Thanh Châu dõi mắt theo bóng hình cậu thiếu niên xa dần. Anh biết cậu chỉ xem lời anh nói ban nãy là một lời an ủi cho có, nên mới khách sáo đáp lại một câu. Cậu ấy rất yêu bóng rổ, tuy chưa đến mức muốn dùng nó làm kế sinh nhai, nhưng cũng chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày mình không thể đặt chân lên sân bóng nữa.

Cậu ấy không hề thản nhiên như vẻ bề ngoài.

Cậu thiếu niên này cũng chưa từng nghĩ rằng, nhiều năm sau mình sẽ tỉnh lại trong thân xác của một người mười bảy tuổi khác.

Nguyên chủ đã để lại cho anh vô số tàn cuộc, nhưng cũng ban cho anh một thân thể lành lặn, và một cơ hội để làm lại từ đầu. Anh có thể bật nhảy thật cao, chạy đi thật xa, có thể chơi bóng rổ trở lại, có thể sống một cuộc đời khác.

Nhiếp Thanh Châu ôm quả bóng rổ, bỗng cảm thấy luồng khí tắc nghẽn trong lồng ngực đã tan biến, từ từ lan tỏa khắp người. Lòng anh chưa bao giờ trong trẻo, thanh thản và nhẹ nhõm đến thế.

Kể từ khi quay về thời điểm năm 2011, anh vẫn luôn dựa vào những lời tiên tri đến từ tương lai để chăm sóc cho Hạ Nghi và bạn bè, người thân của nguyên chủ, nhưng chính bản thân anh lại chẳng hề có gì thay đổi.

Thực ra, anh vẫn đầy hoài nghi về bản thân như năm mười bảy tuổi. Dù biết rằng ở một tương lai xa xôi mình sẽ trở thành nhà văn, nhưng cảm giác ấy chẳng hề chân thực chút nào.

Anh đã từng lãng quên giấc mơ của mình giữa những tháng ngày mài giũa lặp đi lặp lại, quen với việc dựa vào sự công nhận của người khác để định nghĩa bản thân, cứ thế nương theo chút thông minh mà trôi theo dòng đời. Giống như một con chim bị nhốt trong lồng quá lâu, tự lừa dối mình rằng bật nhảy cũng là bay lượn.

Giờ đây, anh không có cha mẹ ưu tú, không có một lý lịch hiển hách, không có những người bạn thiên tài.

Anh không còn phải sống để đáp ứng kỳ vọng của bất kỳ ai nữa.

Anh không còn phải sợ hãi việc rơi từ trên cao xuống vũng bùn, bị người đời cười chê nữa.

Anh bây giờ đã có một cơ hội để bắt đầu lại.

Ở một phương diện nào đó, anh của bây giờ vốn dĩ đã là mười bảy tuổi, tuổi trẻ bất bại, và cũng nên có khí thế ngút trời.

Nhiếp Thanh Châu ném quả bóng rổ cho đồng đội trên sân, mỉm cười vẫy tay với họ: "Tôi không chơi nữa, nghỉ một lát, các cậu chơi đi. Đại Lục, cậu chơi từ từ thôi, đừng để lại bị viêm dạ dày nữa đấy."

Nói rồi anh đi ra rìa sân, xách áo khoác và ba lô của mình lên, bước xuống những bậc thềm, đặt chân lên con đường gạch đỏ uốn lượn. Lục Nghiêu ngơ ngác cầm quả bóng, nhìn theo bóng lưng cao gầy đang khuất dần, rồi nói với đồng đội: "Lạ thật, sao cậu ấy biết biệt danh của tớ, ai trong các cậu kể cho cậu ấy chuyện tớ bị viêm dạ dày hồi trước à?"

Nhiếp Thanh Châu vừa đi vừa khoác áo, kéo khóa lên cẩn thận, rồi ngẩng đầu nhìn những tán lá cây bách xanh tươi trên đầu, ánh nắng từ đó len lỏi rắc xuống thành từng mảnh vụn, tựa như những viên kim cương sáng ngời.

Anh lờ mờ nhớ lại, thời cấp ba đã từng gặp một người ở sân bóng rổ trong khu phố có kỹ thuật chơi bóng rất giống mình, nhưng anh đã hoàn toàn quên mất người đó trông ra sao và đã nói với anh những gì. Anh không ngờ mình lại có thể nhớ lại một cách rõ ràng đến thế bằng cách này.

Lẽ nào anh đã không cầu cứu thần linh, giống như Nhiếp Thanh Châu đã từng? Có lẽ, lý do anh đến với thân xác của "Nhiếp Thanh Châu" này, chính là vì hai linh hồn đang kêu cứu đã nghe thấy tiếng lòng của nhau giữa dòng chảy giao thoa của không thời gian.

Nhiếp Thanh Châu ở lại tỉnh hai ngày, số tiền mừng tuổi vừa đủ cho việc ăn ở và vé xe trở về. Hai ngày này, anh trọ trong một nhà nghỉ nhỏ gần nhà mình, và anh đã gặp được ba mẹ thời trẻ của mình trong quán ăn sáng quen thuộc. Họ mặc những bộ trang phục công sở chỉnh tề, vội vã mua bữa sáng rồi đi làm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!