Những ngày sau đó, Nhiếp Thanh Châu vẫn tỏ ra bình thản như thường, cùng ba mẹ Nhiếp sống trong cảnh sóng yên biển lặng, dường như cuộc đối thoại mà anh vô tình nghe được đêm ấy đã tan biến hết theo men rượu.
Mùng sáu Tết, ba mẹ Nhiếp phải trở lại tỉnh để tiếp tục công việc bộn bề của họ. Ngày lên đường, hai người định sang chào gia đình bà Hạ một tiếng, nhưng lại thấy tiệm tạp hóa nhà bà đóng cửa, không có ai ở nhà. Mãi sau này Nhiếp Thanh Châu mới biết, hôm ấy họ đã đến một nhà tù nào đó ở thành phố Ngu Bình để thăm ba của Hạ Nghi và Hạ Diên.
Cũng như lúc đón ba mẹ về trước Tết, Nhiếp Thanh Châu lại bắt xe buýt đưa họ ra ga tàu Ngu Bình, đứng nhìn cho đến khi bóng họ khuất sau cánh cửa toa tàu.
Sau đó, anh nán lại trong sảnh chờ một lát, mua một tấm vé cho chuyến tàu kế tiếp, rồi cũng lên đường lên tỉnh.
Ngồi trong toa tàu ồn ã, anh chống cằm nhìn cảnh vật vun vút lướt qua ngoài cửa sổ. Tấm vé trong tay ghi rõ điểm đến, nhưng lòng anh lại trào dâng một cảm giác mông lung, chẳng biết mình đang đi đâu về đâu. Anh chỉ muốn đi xem bản thân mình của năm 17 tuổi, còn về động cơ sâu xa hơn cho chuyến đi này thì chính anh cũng không thể nói rõ.
Anh chỉ cảm thấy, có lẽ trong suốt mười năm dài đằng đẵng kể từ đây về sau, anh sẽ không bao giờ còn đủ dũng khí và thời gian để đi gặp một bản thể khác của chính mình trong cùng một thế giới nữa.
So với ga tàu Ngu Bình, Nhiếp Thanh Châu quen thuộc với ga tàu ở tỉnh hơn nhiều. Anh xuống tàu, đeo ba lô, len lỏi qua dòng người đông đúc, thành thạo tìm đến bến xe buýt ngay cạnh nhà ga. Anh ngẩng đầu nhìn những cái tên tuyến đường thân thuộc, và khi ký ức ùa về, những quỹ đạo thời gian từng trải dài theo các trạm xe buýt cũng dần dần hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh.
Kỳ nghỉ đông năm lớp Mười. Giờ này chắc cậu ấy đang đi học thêm môn Lý. Thầy dạy Lý ở khu dân cư Ngô Đồng Uyển, bốn rưỡi sẽ tan học.
Sau đó, cậu ấy sẽ đứng đợi xe ở trạm xe buýt số 27 đường Ngô Đồng.
Nhiếp Thanh Châu suy nghĩ một lát là đã vạch xong kế hoạch, anh lên chuyến xe buýt 142, rồi xuống ở trạm số 27 đường Ngô Đồng vào đúng bốn giờ. Con phố cổ trong lòng thành phố này hai bên trồng vô số cây ngô đồng cao lớn, đang giữa mùa đông nên trụi hết lá, trông như những gã khổng lồ đang đứng chống nạnh trò chuyện với nhau ở hai bên đường.
Giờ này trạm xe chẳng có mấy ai, Nhiếp Thanh Châu đứng trên nền gạch đỏ, nhìn tấm poster quảng cáo có hình một nghệ sĩ nào đó đang cầm chai dầu gội đầu với vẻ ngoài rạng rỡ, bất giác cảm thấy có chút buồn cười.
Một ông cụ bên cạnh thấy anh cứ nhìn chằm chằm vào tấm poster, bèn cười nói: "Chà, cậu trai trẻ cũng hâm mộ nghệ sĩ à."
Nhiếp Thanh Châu lắc đầu, anh bước tới chiếc ghế dài trước tấm poster rồi ngồi xuống: "May mà cháu không hâm mộ anh ta."
Đã lâu lắm rồi anh không còn thấy nghệ sĩ này nữa, đến nỗi suýt quên mất anh ta đã từng một thời huy hoàng vô hạn, những tấm poster quảng cáo của anh ta đã từng phủ kín đất trời ra sao. Mười năm sau, nghệ sĩ này đã sớm biến mất không tăm tích vì hình tượng sụp đổ. Một người đồng nghiệp của anh từng rất hâm mộ anh ta, còn vì chuyện này mà đau lòng một thời gian dài, chỉ cảm thấy tấm chân tình đã đặt nhầm chỗ.
Giống như một thước phim quay ngược, nghệ sĩ ấy lại hồi sinh từ những mảnh vỡ của sự sụp đổ, một lần nữa hiện ra đầy thần thái rạng ngời trên tấm poster sau lưng anh.
Giữa thế giới kỳ lạ muôn màu này, tại một trạm xe buýt bình thường nhất, Nhiếp Thanh Châu chờ đợi một bản thể khác của mình từ một dòng thời gian khác xuất hiện.
Bốn mươi phút trôi qua, từng chuyến xe đến rồi lại đi, người trong trạm cũng đến rồi lại đi. Cuối cùng, Nhiếp Thanh Châu cũng nghe thấy một tràng cười nói vọng lại từ phía xa. Anh quay đầu nhìn lại, và rồi trông thấy ba cậu con trai mặc đồng phục trường Trung học Chính Nhất vừa đi vừa trò chuyện, đang tiến về phía này.
Cậu con trai thứ hai từ trái sang cao trên một mét tám, đeo một cặp kính gọng đen mảnh, đeo chiếc ba lô màu xám bạc trên một vai. Cậu trai theo thói quen dùng đốt ngón trỏ tay trái đẩy nhẹ gọng kính, trông vừa nho nhã lại vừa có nét kiêu ngạo.
Đốt ngón tay của Nhiếp Thanh Châu vẫn còn đang lơ lửng giữa hai hàng lông mày. Anh đang làm một động tác y hệt cậu con trai kia.
Ngay khoảnh khắc ấy, Nhiếp Thanh Châu bị một cảm giác hoang đường và kỳ quái ập đến nhấn chìm, đến mức toàn thân run rẩy.
Cậu trai đeo kính gọng đen bị người bạn bên cạnh khoác vai và nói: "Chu Bân, cậu định vào ban Xã hội hay ban Tự nhiên thế?"
"Chắc là ban Tự nhiên. Còn cậu? Chắc chắn là ban Xã hội rồi phải không?" Chu Bân cười nói.
Người kia ngửa mặt lên trời than dài: "Tớ lại chẳng được như cậu, học đều các môn. Trình của tớ cũng chỉ xứng với ban Xã hội thôi."
"Trình của cậu ấy à, chậc chậc. Trình độ giải đặc biệt cấp tỉnh, giải nhất toàn quốc cuộc thi sáng tác văn học đấy hả?" Chu Bân chậc lưỡi cảm thán.
Họ vui vẻ cười đùa, cứ thế vừa đi vừa trò chuyện, Chu Bân đã đến trạm xe. Cậu quay người vẫy tay chào tạm biệt những người còn lại, và họ tiếp tục đi thẳng về phía trước.
Nụ cười trên gương mặt Chu Bân tắt dần. Cậu hít một hơi thật sâu, nhìn đám đông xung quanh, rồi đeo tai nghe, đút tay vào túi, lơ đãng nhìn về phía xe chạy tới.
Hôm nay vận may của cậu rất tốt, chuyến xe buýt cậu cần đợi đã nhanh chóng đến nơi. Chu Bân lên xe như thường lệ, tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Cậu không để ý, sau tiếng "soát vé học sinh" của mình, có một người đã thả đồng xu vào thùng tiền, cũng chẳng hề nhận ra chàng trai trẻ ấy đã ngồi xuống hàng ghế ngay sau lưng mình.
Nhiếp Thanh Châu siết chặt hai tay, chăm chú ngắm nhìn Chu Bân, như thể cậu mới là vị khách kỳ lạ đến từ một thế giới khác.
Chàng trai mười bảy tuổi đeo tai nghe, có vẻ mệt mỏi tựa đầu vào cửa kính, ánh mắt mông lung vô định nhìn ra dòng xe cộ và đám đông chen chúc bên ngoài. Phía sau gáy cậu có hai xoáy tóc, khẽ lay động theo nhịp rung của chiếc xe. Ánh nắng xuyên qua những tán cây so le, rọi lên gương mặt cậu, tạo thành những vệt sáng tối đan xen khi xe di chuyển.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!