Chương 35: Năm mới

Sau ngày hôm đó, Ngô Tinh không bao giờ quay lại tiệm tạp hóa nhà họ Hạ nữa. Ngoài Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi, không một ai biết cô bé đã từng đến.

Nhiếp Thanh Châu đôi lúc lại nghĩ, nếu như anh không trông thấy Ngô Tinh, liệu Hạ Nghi có kể cho anh nghe chuyện này không? Chắc là cũng không đâu nhỉ. Trong sự im lặng của cô, rốt cuộc đã chôn giấu bao nhiêu bí mật?

Anh là một kẻ gian lận, dựa vào những thông tin của mười năm sau để từng bước, từng bước một lại gần cô.

Cơn sóng gió không ai hay biết ấy vừa qua đi, năm mới đã ngập tràn không khí hân hoan, rảo những bước chân thật dài mà đến. Đêm giao thừa, khi nhà họ Nhiếp đang gói bánh chẻo, tiếng pháo hoa, pháo nổ bên ngoài đã vang lên rộn rã, hệt như tiếng dầu reo trong một chiếc chảo lớn. Khi tiếng pháo đầu tiên nổ vang, Nhiếp Thanh Châu đã sững người trong giây lát, nhân bánh trong tay suýt chút nữa thì rơi xuống bàn.

Ở khu vực nội thành của tỉnh, việc đốt pháo hoa vào dịp năm mới bị nghiêm cấm, nhưng ở một huyện như Thường Xuyên thì chẳng ai quan tâm đến những điều đó, càng náo nhiệt càng tốt, cái gì rực rỡ thì ta đốt. Pháo hoa bừng sáng khiến cả bầu trời đêm cũng như sáng lên mấy phần. Nhiếp Thanh Châu đã trải qua quá nhiều cái Tết yên tĩnh và cô quạnh ở thành phố, sớm đã quên mất một cái Tết với tiếng pháo nổ vang trời trông như thế nào.

Ba Nhiếp thấy anh cứ nhìn mãi ra ngoài cửa sổ, tưởng anh muốn đi đốt pháo hoa, liền khoát tay một cái, miễn luôn cho anh nhiệm vụ gói bánh chẻo. Ông bảo anh mang pháo hoa trong nhà xuống mà đi đốt cùng chị em nhà họ Hạ ở tầng dưới, đến giờ nhớ về ăn cơm là được.

Nhiếp Thanh Châu nghe vậy liền gói nốt chiếc bánh cuối cùng, chạy vội đến tủ lấy pháo hoa, mặc vội áo khoác, xỏ vội đôi giày rồi chạy huỳnh huỵch xuống tầng. Ba Nhiếp nhìn theo bóng lưng anh, mỉm cười cảm thán: "Tiểu Châu bây giờ thật sự chững chạc rồi, về nhà lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy nó ra dáng trẻ con."

Mẹ Nhiếp cũng nhìn theo bóng lưng con trai, nhưng gương mặt lại thoáng lộ vẻ lo âu.

Cửa nhà Hạ Nghi vang lên tiếng "cốc cốc cốc". Cô bước ra mở cửa thì thấy Nhiếp Thanh Châu đang đứng ngay trước mặt. Anh mặc áo phao dáng dài màu đen, quàng khăn len màu nâu, đeo đôi găng tay đen, mái tóc được cắt gọn gàng trông vô cùng khỏe khoắn, điển trai.

Anh giơ cao chiếc túi ni lông trong tay, nghiêng đầu cười rạng rỡ, để lộ lúm đồng tiền nho nhỏ: "Gọi cả Tiểu Diên nữa, chúng ta đi đốt pháo hoa đi!"

Anh cười tươi đến thế, hệt như một đứa trẻ, khiến Hạ Nghi phải ngẩn ra một lúc rồi mới đáp lời: "Được thôi."

Thế là Nhiếp Thanh Châu, Hạ Nghi và Hạ Diên, trong những bộ đồ ấm áp kín mít, cùng nhau rảo bước trên con phố đêm Giao thừa treo đầy những chiếc đèn lồng đỏ. Anh dẫn đầu tìm đến một khoảng đất trống giữa các tòa nhà. Mấy hôm trước tuyết đã rơi liền mấy ngày, lớp tuyết đọng trên mặt đất vẫn chưa tan, trải ra một màu trắng xóa mênh mông.

Hạ Nghi và Hạ Diên cũng lấy một ít pháo hoa từ tiệm ra. Có thể nói là "đạn dược" của họ vô cùng dồi dào, ba người bàn bạc với nhau rồi xếp pháo hoa trên nền tuyết thành hình số 2012.

Nhiếp Thanh Châu đưa bật lửa cho Hạ Diên: "Em châm lửa đi!"

Hạ Diên cầm chiếc bật lửa, ngẩn ra một lúc: "Em châm à?"

Bởi vì chân cẳng không được thuận tiện, nên những thứ như pháo hoa, pháo nổ, trước đây đều do người lớn hoặc Hạ Nghi châm.

Lần này Hạ Nghi cũng định lấy chiếc bật lửa từ tay em trai, nhưng Nhiếp Thanh Châu đã ngăn cô lại: "Loại pháo hoa này cháy chậm lắm, Tiểu Diên không sao đâu. Nếu em ấy có ngã, tôi sẽ vác em ấy về."

Thế là trọng trách này được giao cho Hạ Diên. Cậu vô cùng trịnh trọng cầm chiếc bật lửa, vừa lo lắng vừa lần lượt châm từng ngòi pháo, chăm chú hệt như đang làm một thí nghiệm hóa học. Khi cậu vừa châm đến que cuối cùng, thì que đầu tiên cũng vừa vặn bắn lên những vệt pháo hoa đầu tiên, dọa cho c* cậu giật mình nhảy bật về phía Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu, chạy không kịp dừng và được Hạ Nghi kéo lại.

Cậu ngã vào vòng tay Hạ Nghi, tay vịn lấy vai cô. Đây là lần đầu tiên cậu có một sự tiếp xúc gần gũi tựa như một cái ôm với chị gái mình. Hạ Diên sững sờ, mà Hạ Nghi cũng có chút luống cuống không biết phải làm sao.

Nhiếp Thanh Châu rất tự nhiên kéo Hạ Diên đứng vững trở lại, giữa tiếng pháo hoa đinh tai nhức óc, anh chỉ tay lên trời và nói với hai chị em họ: "Mau nhìn kìa!"

Thế là Hạ Nghi và Hạ Diên đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Những chùm pháo hoa thi nhau bung nở, hoàn toàn không còn nhìn ra bóng dáng của con số "2012" đã xếp trên mặt đất nữa. Chỉ thấy những tầng tầng lớp lớp rực rỡ, từng chùm lửa vút lên không trung, rồi bung tỏa thành muôn vàn những đóa hoa ánh sáng với đủ mọi hình dáng, màu sắc sặc sỡ giao hòa, lấp lánh rợp trời.

Tựa như hoa của cả bốn mùa xuân, hạ, thu, đông đều đang tranh nhau để được nở rộ hết một lần trong vài giây ngắn ngủi, trên tấm màn đêm thăm thẳm kia.

Không chỉ có họ đang đốt pháo hoa, mà thực tế, cả bầu trời đêm đã bị pháo hoa từ khắp mọi nơi chiếm trọn. Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, đã bao nhiêu năm rồi anh không được thấy một bầu trời rợp đầy pháo hoa như thế này.

Anh vẫn luôn cảm thấy thế giới này thật rộng lớn. Nhưng trong những khoảnh khắc thế này, anh lại thấy thế giới cũng thật nhỏ bé, nhỏ đến mức chỉ cần pháo hoa, pháo nổ và những tiếng cười nói vui vẻ của một huyện lỵ con con là có thể lấp đầy.

Anh quay đầu lại, Hạ Nghi và Hạ Diên cũng đang ngẩng đầu ngắm pháo hoa. Mắt Hạ Nghi phản chiếu ánh pháo hoa, lấp lánh những sắc màu rực rỡ, tựa như một viên đá opal đen. Cô đeo chiếc bịt tai lông xù màu xám, trông giống như một chú mèo xinh đẹp mà yên tĩnh.

Cơ thể cô không hề sợ lạnh, nhưng đôi tai thì dường như lại rất sợ. Tai của một người nghệ sĩ lúc nào mà chẳng nhạy cảm.

Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, rồi anh lén đưa tay ra bồn hoa phía sau, nặn một nắm tuyết. Sau đó anh lặng lẽ lùi ra xa hai chị em vài bước, rồi cất giọng gọi lớn: "Hạ Nghi!"

Hạ Nghi vừa quay đầu lại thì một cục tuyết đã bay thẳng vào vai cô. Cô ngẩn người nhìn Nhiếp Thanh Châu, trên mặt còn vương lại chút tuyết vụn b*n r* từ cục tuyết vỡ.

Hạ Diên là người phản ứng đầu tiên, cậu nhanh chóng vốc một nắm tuyết dưới đất, nén chặt lại rồi ném về phía Nhiếp Thanh Châu: "Anh dám đánh chị em!"

Nhiếp Thanh Châu linh hoạt né được, cười ha hả: "Ha ha ha, không trúng nhé…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!