Chương 30: Cuối kỳ

Một tuần trước kỳ thi cuối kỳ, Nhiếp Thanh Châu đi học lại, bất ngờ nhận được sự chào đón vô cùng nồng nhiệt.

Trên bảng đen treo đầy những dải ruy băng và bóng bay, phía trên còn có dòng chữ viết nắn nót: "Chào mừng Nhiếp Thanh Châu trở về!". Bàn học của anh thì chất đầy đồ ăn vặt, cao như một ngọn núi nhỏ. Nhiếp Thanh Châu đeo cặp một bên vai, ngỡ ngàng đứng sững ở cửa. Trương Vũ Khôn vừa trông thấy anh liền ra hiệu: "1, 2, 3!"

"Chào mừng cậu trở về!" Cả lớp đồng thanh hô vang. Những ai náo nhiệt thì huýt sáo inh ỏi, những bạn trầm tính hơn thì lí nhí nói theo, xem ra tất cả đã được sắp đặt từ trước.

Tiếng hoan hô vang lên khiến học sinh các lớp khác tò mò nhoài người ra khỏi cửa sổ, nhìn xem lớp 10/13 đang có chuyện gì.

Nhiếp Thanh Châu có chút bối rối. Anh bất giác đảo mắt nhìn quanh để đánh giá tình hình. Không có bóng bay hồng trắng, không có băng rôn chữ "LOVE", cũng chẳng có pháo giấy, xem ra đây chỉ là một buổi chào đón bình thường.

Anh thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười: "Cảm ơn… Cảm ơn mọi người…"

Ngay sau đó, Trương Vũ Khôn cười hì hì chạy tới đỡ lấy cặp sách, đẩy anh về chỗ ngồi của mình. Nhiếp Thanh Châu bất giác nhìn sang lớp 10/1 phía đối diện, thấy rất nhiều người đang nhìn sang đây. Hình như Hạ Nghi cũng đang dõi theo, nhưng khoảng cách quá xa nên anh không thể thấy rõ biểu cảm trên gương mặt cô.

Nhiếp Thanh Châu tự dưng cảm thấy ngại ngùng, Trương Vũ Khôn liền làm ra vẻ kinh ngạc: "Ối chà, có chuyện gì thế này, anh Châu của chúng ta cảm động đến đỏ cả mặt rồi kìa."

"…"

"Cậu cũng không cần cảm động quá đâu, đống đồ ăn vặt này thực ra là đồ thừa từ tiệc mừng Tết Dương lịch của lớp đấy, tiện thể cho cậu hết luôn."

Nhiếp Thanh Châu day day thái dương, xem ra mấy dải ruy băng và bóng bay kia cũng là đồ thừa từ hôm đó.

Màn chào đón hoành tráng này đương nhiên là do Trương Vũ Khôn và Lại Ninh lôi kéo lớp trưởng, đến xin phép thầy Lý chủ nhiệm, và còn nhận được sự ủng hộ của Trương Tự Hoa, giáo viên Ngữ văn phụ trách tiết đọc sáng hôm đó.

Trương Vũ Khôn hùng hồn tuyên bố, rằng trong lớp này có ai mà chưa từng mượn vở ghi hay vở chữa lỗi của anh Châu không? Có học sinh giỏi nào lại hào phóng như anh Châu chứ? Một học sinh giỏi hào phóng sắp trở về, phải cho cậu ấy cảm nhận được sự ấm áp như gia đình.

Và thế là, Nhiếp Thanh Châu đã được chứng kiến màn chào đón đầy khí thế này.

Chỉ mới vài tháng trước, anh vẫn còn là một học sinh cá biệt trong lớp, phần lớn các bạn trong lớp đều không dám lại gần. Vậy mà giờ đây, cách đối xử đã thay đổi một trời một vực, khiến anh có chút không quen. Ngay cả trong những năm tháng cấp ba thực sự của mình, anh cũng chưa bao giờ nhận được đãi ngộ như thế này.

Nhiếp Thanh Châu dọn hết đống đồ ăn vặt trên bàn vào ngăn kéo. Anh nhìn cán sự môn Văn bước lên bảng xóa đi dòng chữ viết bằng phấn. Buổi chào mừng kết thúc chóng vánh, tiết đọc sách bắt đầu đúng giờ, và anh lại hòa mình vào nhịp sống thường ngày của trường cấp ba.

Cuộc sống cấp ba lúc nào cũng được lấp đầy, mọi hoạt động đều được tính toán chính xác đến từng phút. Đó là một trải nghiệm mà Nhiếp Thanh Châu chưa từng có lại kể từ khi bước chân vào xã hội.

Lẽ ra, những ngày tháng cấp ba như thế này phải là một sự lặp lại máy móc, ngày ngày tựa như chàng Sisyphus[1] đẩy hòn đá lên rồi lại lăn xuống. Nhưng giờ đây, khi hồi tưởng lại, anh lại cảm thấy cấp ba là quãng thời gian dài nhất trong cuộc đời. Những năm tháng sau đó trôi đi vun vút, như thể người ta lật ào một xấp lịch dày cộp, tám năm mà ngỡ như một ngày.

Anh của những năm tháng cấp ba ấy, dù không có những báo cáo ngày, báo cáo tháng hay mục tiêu cho quý tiếp theo như khi đã đi làm, nhưng mục tiêu lại rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh tin chắc rằng mình đang đi trên một con đường đúng đắn, chỉ cần nỗ lực tiến về phía trước thì nhất định sẽ đến được đích đến chính xác. Khi ấy, anh tin rằng mình có thể trở thành bất cứ ai, làm bất cứ điều gì, hệt như một tế bào gốc toàn năng trong sách Sinh học, nóng lòng chờ đợi để biệt hóa thành một phần nào đó của thế giới rộng lớn.

Thế nhưng, khi đó anh vẫn chưa nghĩ kỹ xem mình muốn biệt hóa thành gì. Anh chỉ đơn thuần ôm ấp một niềm kỳ vọng lớn lao vào những khả năng vô hạn ấy, chứ không thật sự có một ước mơ nào.

Và rồi anh cứ mơ màng chọn bừa một chuyên ngành, tốt nghiệp rồi vào làm trong một doanh nghiệp nhà nước. Cứ thế, anh đã biệt hóa thành một tế bào thùy phổi hay một tế bào biểu mô khoang miệng nào đó, đánh mất mọi khả năng trước cả khi kịp vùng vẫy.

Có lẽ anh sẽ cứ tiếp tục làm một "tế bào" như vậy, làm việc ngày qua ngày, để thời gian bào mòn đi hết thảy những tiềm năng. Khi còn nhỏ, người lớn thường nói cuộc sống không dễ dàng, cứ cắn răng chịu đựng, qua kỳ thi đại học là ổn, rồi lại nói đi làm là ổn, kết hôn là ổn, có con là ổn, con cái lớn khôn là ổn.

Và anh nhận ra rằng, nếu không thực sự biết mình muốn sống một cuộc đời như thế nào trên thế gian này, thì cuộc sống sẽ chẳng bao giờ tốt đẹp lên được.

Tất cả những tham lam không thỏa mãn, xét cho cùng đều bắt nguồn từ việc không biết bản thân thực sự muốn gì. Để rồi cả một đời, cho đến lúc xuống mồ, vẫn cứ phải cắn răng vơ vội lấy những thứ được người đời tung hô là "tốt đẹp", mà trong lòng thì hoang mang tự hỏi liệu đây có phải là thứ mình muốn không?

Nhiếp Thanh Châu miên man suy nghĩ, anh chống cằm, quay đầu nhìn Hạ Nghi ở lớp đối diện. Cô đang cúi đầu đọc sách.

Đôi lúc, anh thực sự ngưỡng mộ sự kiên định của Hạ Nghi. Cô luôn bỏ ngoài tai ánh mắt của người khác, bước đi với những sải chân vững vàng.

Mọi lời đồn đều có thời hạn của nó. Một chủ đề dù có chấn động đến đâu, chẳng quá một tháng cũng sẽ chìm vào quên lãng.

Khi Nhiếp Thanh Châu trở lại trường, những lời bàn tán về Hạ Nghi đã bị bầu không khí căng thẳng của kỳ thi cuối kỳ che lấp. Những ánh mắt thù địch mơ hồ cũng đã bị một đội ngũ hùng hậu đẩy lùi ra xa.

Họ chiếm trọn một chiếc bàn bốn người trong căng tin, còn kê thêm một chiếc ghế đẩu cho người thứ năm. Bên cạnh Hạ Nghi lần lượt là Nhiếp Thanh Châu và Trịnh Bội Kỳ, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh ngồi đối diện. Giữa căng tin ồn ào náo nhiệt, họ tạo thành một thế giới riêng, chuyện trò rôm rả.

"Lần kiểm tra môn Lý đột xuất vừa rồi tôi được 80 điểm đấy! Tôi mang về cho mẹ xem, mẹ tôi vui ơi là vui, còn bảo nếu cuối kỳ tôi mà tăng được một trăm hạng thì sẽ thưởng cho tôi 500 tệ!" Lại Ninh hào hứng kể, vẻ phấn khích hiện rõ trên mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!