Ở tỉnh ven biển giàu có này, Thường Xuyên chỉ là một huyện lỵ nhỏ không mấy tên tuổi, nghèo thì cũng không nghèo đến đâu, giàu thì cũng chẳng giàu có gì, cuộc sống cứ như con trâu già lơ đãng lắc lư chiếc chuông trên cổ, từng bước từng bước tiến về phía trước.
Mùa đông ở đây lạnh lẽo, khô hanh và kéo dài, mùa hạ nóng ẩm cũng kéo dài, mùa xuân và mùa thu dễ chịu nhưng lại vô cùng ngắn ngủi, có thể nói là khí hậu khắc nghiệt. Nhìn quanh không thấy những tòa nhà cao tầng sầm uất, chỉ có những dãy nhà màu xám trông na ná nhau, tầng dưới là những tiệm tạp hóa nhỏ, nơi mọi người ngồi cắn hạt dưa tán gẫu.
Những ngày nắng đẹp, sào phơi đồ ngoài cửa sổ như một buổi triển lãm quốc kỳ, treo đầy đủ các loại quần áo, chăn ga gối đệm. Không khí cũng thoang thoảng mùi đặc trưng của chăn đệm sau khi phơi nắng, khiến người ta ngửi thấy là chỉ muốn nhắm mắt lại, ngả đầu ngủ một giấc.
Đối với Hạ Nghi, đây chính là toàn bộ thế giới, cô chưa từng đến nơi nào xa hơn.
Cô dựng chiếc xe đạp trước cửa nhà. Hạ Diên, cậu em trai đang học lớp Bảy, ôm cặp sách nhảy xuống từ yên sau xe cô. Cậu bé không nhìn cô, chỉ cứng nhắc nói một tiếng "cảm ơn" rồi cà nhắc bước vào trong.
"Bà ơi, chúng cháu về rồi ạ!" Tiếng Hạ Diên vọng đến từ phía trước.
Hạ Nghi bước vào tiệm tạp hóa nhỏ của nhà mình, sau quầy hàng là một bà lão phúc hậu mặc chiếc áo sơ mi cũ màu đen nền hoa đỏ, trông rất sạch sẽ. Khuôn mặt bà đầy những nếp nhăn hằn sâu như những đường rãnh, khóe mắt trễ xuống, nụ cười rất hiền hòa.
"Hạ Hạ, Tiểu Diên! Mau đi rửa tay đi, bà mua một quả dưa hấu nhỏ, mỗi đứa một nửa, lấy thìa mà xúc ăn nhé!"
Hạ Nghi đang tháo cặp xuống thì nghe thấy tiếng phanh xe gấp gáp phía sau, rồi tiếp đến là tiếng loảng xoảng. Cô quay người lại, thấy ở khoảng trống trước cửa tiệm tạp hóa nhà mình, một cái đầu vàng chóe đang cúi xuống khóa xe.
Bà cụ ngạc nhiên: "Ôi chao, đây là hàng xóm mới nào vậy?"
Chỉ thấy nam sinh đó khóa xe xong vội vàng quay người chạy vào hành lang, tường nhà cách âm rất kém, tiếng bước chân của cậu rõ mồn một như ở bên tai.
Bàn tay đang tháo cặp của Hạ Nghi khựng lại, cô nhìn ra phía cửa thì đã không còn bóng dáng ai. Tiếng bước chân của anh đã thay đổi.
"Không phải hàng xóm mới đâu, ở trên tầng nhà mình đấy ạ." Hạ Nghi đáp.
"À, là thằng bé đó hả? Sao nó… tóc nó sao lại thành ra thế này?"
Bà cụ còn chưa hết ngạc nhiên thì đã nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết từ trên tầng vọng xuống, nam sinh chạy xuống cầu thang theo nhịp hai phách chính xác, lao thẳng vào tiệm tạp hóa. Tay anh vẫn còn đang bịt mũi, khi bước vào tiệm mới buông tay ra, định hít một hơi thật sâu không khí trong lành thì lại nhìn thấy Hạ Nghi đang đứng trong tiệm.
Kết quả là cuối cùng vẫn không kịp hít vào.
Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi đứng trong tiệm tạp hóa nhìn nhau trân trối, sau một thoáng ngạt thở, anh vừa cố gắng điều hòa hơi thở vừa nói: "Trùng hợp thật, cậu cũng đến mua đồ à?"
Mắt bà lão sau quầy hàng sáng lên, cười nói: "Ấy, chàng trai, cháu quen Hạ Hạ nhà bà à!"
Nhiếp Thanh Châu nhìn bà lão rồi lại nhìn Hạ Nghi, ngạc nhiên nói: "Đây là cửa hàng nhà cậu? Cậu ở… dưới tầng nhà tôi à?"
Hạ Nghi gật đầu, bà cụ nhiệt tình nói: "Chàng trai, cháu muốn mua gì nào?"
Nhiếp Thanh Châu lúc này mới nhớ ra chuyện chính, anh nói với vẻ mặt chân thành: "Ở đây có mặt nạ phòng độc không ạ?"
Anh vừa về đến nhà mở cửa, đã bị đôi giày thể thao hôi thối đặt trước cửa làm cho chạy ra ngoài. "Nhiếp Thanh Châu" ra ngoài cũng không biết mở cửa sổ thông gió, dưới ánh nắng thiêu đốt, mùi trong giày đã lên men, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trong nhà, hiệu quả không khác gì vũ khí sinh học.
Trước đó "Nhiếp Thanh Châu" sống thế nào nhỉ, chẳng lẽ người này bị mất khứu giác rồi sao?
Anh nghĩ kỹ lại thì phát hiện đôi giày này hóa ra là màu trắng, sở dĩ trông đen là vì "Nhiếp Thanh Châu" chưa bao giờ giặt.
Trong tiệm tạp hóa nhỏ chỉ rộng hơn hai mươi mét vuông này đương nhiên không có thứ cao cấp như mặt nạ phòng độc, Nhiếp Thanh Châu lấy một gói khẩu trang, một cái bàn chải, một đôi găng tay cao su. Bà lão hiền từ nói: "Hai mươi lăm đồng năm hào."
Nhiếp Thanh Châu vô thức định móc điện thoại, chợt nhận ra bây giờ chưa có thứ gọi là mã thanh toán, anh bắt đầu lục túi.
Anh lục một hồi rồi chợt dừng lại. Một vệt đỏ khả nghi từ từ lan từ gáy lên đến d** tai, rồi nhuộm đỏ cả khuôn mặt anh. Anh khó khăn ngẩng đầu nhìn bà lão, nắm chặt vạt áo nói: "Cháu có thể… mua… mua… chịu được không ạ?"
Nói rồi ánh mắt anh hướng về phía Hạ Nghi, như đang cầu cứu cô.
Hạ Nghi quan sát người tóc vàng hoe đang đỏ bừng mặt ở trước mặt mình. Lúc này trông anh như một cậu ấm được dạy dỗ tử tế, chưa bao giờ thiếu tiền tiêu.
Cô không có ý định ra tay giúp đỡ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!