Chương 29: Ban đầu

Giống như đổ đậu ra khỏi túi, Nhiếp Thanh Châu kể hết cho Hạ Nghi nghe từ đầu đến cuối. Nào là Trương Vũ Khôn và Lại Ninh hiểu lầm rằng anh thích cô thế nào, rồi vì sao anh lại không thể nào giải thích rõ ràng, cuối cùng còn mượn luôn cái hiểu lầm ấy để thúc ép bọn họ học hành cho tử tế.

Hạ Nghi khoanh tay ngồi bên giường bệnh của anh, mặt không đổi sắc lắng nghe anh thuật lại toàn bộ quá trình, cứ như đang nghe phạm nhân khai báo tội trạng.

Nhiếp Thanh Châu nhìn Hạ Nghi mà thấp thỏm không yên.

Hạ Nghi ngẫm lại những lời anh nói, rồi hỏi: "Vậy tại sao Văn Chung lại là tình địch?"

Nhiếp Thanh Châu ngạc nhiên: "Sao cậu biết? Trước đây cậu và Văn Chung thường xuyên xuất hiện cùng nhau, nên họ cho rằng cũng có khả năng Văn Chung thích cậu."

"Tôi hỏi rồi, Văn Chung không thích tôi."

"… Cậu còn đi hỏi cả Văn Chung nữa à?"

"Tôi thấy cần phải xác nhận một chút."

"Vậy sao cậu không hỏi thẳng tôi luôn."

Ánh mắt Hạ Nghi lóe lên, cô hiếm khi dời mắt đi chỗ khác, rồi đứng dậy lấy hoa quả trên tủ: "Tôi gọt quả táo."

Trương Vũ Khôn, Lại Ninh, Trịnh Bội Kỳ và Hạ Diên xách mấy túi rác đi về phía thùng rác. Trương Vũ Khôn và Lại Ninh đi trước, đang nói thầm gì đó. Trịnh Bội Kỳ liếc nhìn Hạ Diên đang im lặng bên cạnh, hắng giọng hỏi: "Hạ Diên, chị của em bình thường thích ăn gì? Chơi gì? Thích màu gì? Sinh nhật ngày nào vậy?"

Hạ Diên quay đầu nhìn Trịnh Bội Kỳ một cái, giữa đôi mày thanh tú thoáng hiện vẻ trêu chọc.

"Chị rất hứng thú với chị em à?"

"Cậu ấy là bạn của chị mà."

"Dù sao thì chị cũng chẳng kiên trì được bao lâu đâu." Hạ Diên thản nhiên ném rác vào thùng, Trịnh Bội Kỳ đứng bên cạnh cũng ném rác vào, có vẻ bực mình: "Em nói vậy là có ý gì?"

Hạ Diên như chê tay vừa cầm rác bẩn, giơ ra trước mặt rồi nói: "Hồi nhỏ chị em rất xinh, học giỏi lại biết chơi piano. Có rất nhiều người tìm cách đến gần, muốn làm bạn với chị ấy, nhưng rồi họ phát hiện ra chị ấy vô cùng tẻ nhạt và ít nói. Những người ấy vốn ôm ấp ảo tưởng đẹp đẽ về chị ấy, mà một khi ảo tưởng vỡ tan thì tự nhiên họ cũng sẽ rời đi."

Ánh mắt Hạ Diên nhìn Trịnh Bội Kỳ như thể đang nói rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ như vậy.

Trịnh Bội Kỳ trừng mắt phản bác: "Chị sẽ không như vậy đâu! Lúc chị buồn, Hạ Nghi đã giúp chị, bây giờ cậu ấy buồn chị cũng sẽ ở bên cạnh cậu ấy."

"Buồn?" Hạ Diên hừ một tiếng: "Chị có nhầm không đấy? Năm xưa ba em vào tù, mẹ em bỏ đi, chị ấy cứ như không có chuyện gì, một giọt nước mắt cũng không rơi. Một người vô tình như vậy, có chuyện gì có thể khiến chị ấy buồn được sao?"

Cậu ngừng giây lát, rồi nheo mắt lại, có vẻ mất kiên nhẫn: "Em không thân với chị ấy, chị ấy là một ẩn số, nên chuyện của chị ấy đừng hỏi em."

Nói rồi cậu giơ tay bỏ đi.

Trịnh Bội Kỳ cảm thấy tính tình của Hạ Diên còn tệ hơn cả Hạ Nghi. Lúc Hạ Nghi ở đây thì cậu không nói một lời, ra vẻ ngoan ngoãn, sao Hạ Nghi vừa đi một cái là cậu lại trở nên như thế này.

Trịnh Bội Kỳ tức giận lườm bóng lưng của Hạ Diên.

"Tại sao cậu không nói thẳng sự thật với họ?" Hạ Nghi gọt xong một quả táo nguyên vẹn, đưa cho Nhiếp Thanh Châu.

Nhiếp Thanh Châu cung kính nhận lấy, thầm nghĩ đây là quả táo do chính tay Hạ Nghi gọt, nếu để mười năm sau cho cô em họ của anh thấy, e là có cúng đến hỏng cũng không nỡ ăn.

"Tôi đã cố giải thích, nhưng không thể nói rõ lý do tại sao tôi cứ luôn lảng vảng quanh cậu, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh cho rằng tôi chỉ ngại ngùng thôi." Nhiếp Thanh Châu thở dài một tiếng.

Hạ Nghi nhìn sâu vào mắt anh, hơi nghiêng người về phía anh: "Vậy thì tại sao chứ? Tại sao cậu lại làm nhiều việc vì tôi như vậy?"

Nhiếp Thanh Châu đang há to miệng chuẩn bị cắn miếng táo, nghe cô nói vậy liền sững người, đặt quả táo trong tay xuống.

Rồi anh cười rộ lên, mày mắt cong cong chỉ ra ngoài cửa sổ: "Vừa rồi tuy sự việc xảy ra đột ngột, nhưng những lời tôi nói đều là thật lòng. Tôi là fan của cậu, tôi cực kỳ, cực kỳ thích âm nhạc của cậu, hy vọng âm nhạc của cậu có thể được nhiều người nghe thấy hơn. Vì vậy tôi nguyện vì cậu mà làm tất cả những gì mình có thể."

Tôi nguyện vì cậu mà làm tất cả những gì mình có thể.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!