Chương 27: Trả đũa

Buổi chiều tan học, Hạ Nghi gọi Văn Chung lại. Văn Chung vô cùng kinh ngạc, kể từ sau chuyện mua sách giáo khoa lần trước, cậu ta và Hạ Nghi không hề nói chuyện với nhau. Huống hồ từ lúc quen biết Hạ Nghi đến giờ, cô chưa bao giờ chủ động tìm cậu ta.

Hạ Nghi nói: "Tôi có một câu hỏi muốn hỏi cậu."

Văn Chung bất giác nhìn quanh, thấy không có ai mới đáp: "Chuyện gì?"

"Cậu có thích bạn nữ nào không?"

Văn Chung sững sờ, không thể tin vào tai mình: "Cậu… cậu nói gì cơ?"

Hạ Nghi chỉ nhìn cậu ta bằng đôi mắt đen thẳm tĩnh lặng, khiến cho một câu hỏi dù hoang đường đến đâu cũng trở nên nghiêm túc.

Câu hỏi này cũng không hẳn là hoang đường, chỉ là cậu ta chưa bao giờ nghĩ sẽ được nghe nó từ miệng Hạ Nghi.

Văn Chung ho khan mấy tiếng rồi nói: "Cấp ba là giai đoạn quan trọng nhất của đời người… Tớ đặt việc học lên hàng đầu, không có suy nghĩ đó."

Hạ Nghi nhìn cậu ta một lúc, như thể muốn xác nhận xem lời cậu ta nói có phải là thật không. Trong khoảnh khắc im lặng ấy, trái tim Văn Chung dần dần lơ lửng, một cảm giác mong chờ kỳ lạ vô cớ dâng lên, chính cậu ta cũng không biết mình đang mong chờ điều gì.

"Được, tôi biết rồi."

Không ngờ Hạ Nghi chỉ gật đầu, rồi dứt khoát xoay người rời đi, nhanh chóng biến mất ở góc rẽ của dãy nhà học.

Văn Chung ngơ ngác đứng tại chỗ.

Chỉ thế thôi? Hết rồi à?

Cô ấy biết cái gì rồi? Cô ấy… cô ấy không có gì muốn nói sao?

Rốt cuộc cô ấy muốn làm gì chứ!?

Nhiếp Thanh Châu cảm thấy dạo này Hạ Nghi hơi kỳ lạ, cô thường xuyên nhìn anh với dáng vẻ muốn nói lại thôi.

Đó là một khoảng thời gian ngắn ngủi sau khi tan học, Hạ Nghi đón Hạ Diên xong lẽ ra phải đến bệnh viện luyện đàn, nhưng lại ở trong phòng bệnh của Nhiếp Thanh Châu rất lâu. Nhiếp Thanh Châu ngồi trên giường bệnh nói đùa với cô: "Thời gian là vàng bạc, cậu mau đi đánh đàn đi."

Hạ Nghi cụp mắt không biết đang suy nghĩ gì, rồi đột nhiên ngồi xuống mép giường của Nhiếp Thanh Châu. Cô chống tay lên giường, nửa thân trên nghiêng về phía trước, từ từ tiến lại gần, nhìn anh với vẻ dò xét. Ánh nắng chiếu lên gương mặt cô thật sáng, từng sợi lông mi đều hiện ra rõ ràng.

Nhiếp Thanh Châu sợ đến mức ngồi thẳng tắp.

"Sao… sao thế?"

"Nhiếp Thanh Châu."

"… Hửm?"

Hạ Nghi nhìn vào mắt anh, mấp máy môi rồi lại ngậm lại. Nhiếp Thanh Châu hiếm khi thấy vẻ do dự thiếu quyết đoán như vậy trong mắt cô, nhất thời càng thêm căng thẳng.

Sau một hồi im lặng kéo dài, cô chỉ vào má anh và nói: "Chỗ này của cậu dính hạt cơm này."

Nhiếp Thanh Châu thoáng chốc dở khóc dở cười, thả lỏng người, đưa tay lên quệt: "Ở đâu?"

Hạ Nghi đưa tay quệt một cái bên má anh, đầu ngón tay lạnh buốt khiến Nhiếp Thanh Châu bất giác rùng mình.

Anh kinh ngạc nhìn cô: "Cậu lạnh lắm à?"

"Tôi không lạnh."

"Không lạnh?" Nhiếp Thanh Châu đưa tay chạm vào tay cô, tay anh rõ ràng ấm hơn tay cô rất nhiều. Tay Hạ Nghi dừng yên tại chỗ, không hề né tránh.

Sau đó anh quay sang hỏi cô y tá có thể tăng nhiệt độ điều hòa lên không, Hạ Nghi từ từ thu ngón tay về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!