Chương 22: Học hành

Tối đến, quả nhiên Nhiếp Anh Hồng gọi điện "kh*ng b*" Nhiếp Thanh Châu. Anh đã quen với tính khí nóng nảy của cô mình, vừa kiên nhẫn lắng nghe vừa đáp lời. Nhiếp Anh Hồng nói tạm thời không về được, đã nhờ bà Hạ ở tầng dưới chăm sóc anh giúp mấy ngày.

Nhiếp Thanh Châu ngạc nhiên: "Cô có số điện thoại của bà Hạ từ khi nào thế?"

"Lần trước đến cô có lưu lại, có câu "bà con xa không bằng láng giềng gần" mà. Lần sau đến cô sẽ mua chút quà cho bà Hạ, rồi tặng bà mấy phong bao để cảm ơn."

Nhiếp Thanh Châu nghĩ, cô mà ra tay thì anh sẽ không còn nợ tiền bà Hạ nữa, vậy thì Hạ Nghi cũng không còn là chủ nợ của anh. Đến lúc đó anh có mời ăn gì, liệu cô ấy có ăn không?

Nghĩ đến đây, anh có chút phiền muộn, lại hy vọng món nợ này có thể kéo dài thêm.

Đúng lúc này, tiếng chuông cửa vui vẻ vang lên. Nhiếp Thanh Châu kết thúc cuộc gọi với cô, thẳng đơ người di chuyển ra mở cửa.

Ngoài cửa, dưới ánh đèn là hai cậu con trai một cao một thấp mặc đồng phục trường Trung học số Một Thường Xuyên, không phải Trương Vũ Khôn và Lại Ninh thì còn là ai?

Nhiếp Thanh Châu ngạc nhiên: "Sao hai cậu không đi học tối?"

"Anh Châu! Cậu phải nhập viện khâu vết thương, bọn này đương nhiên phải đến thăm cậu rồi, học hành gì tầm này nữa!" Trương Vũ Khôn nói, mặt mày ủ rũ.

Lại Ninh vội vàng gật đầu lia lịa.

Nhiếp Thanh Châu chỉ cảm thấy huyết áp tăng vọt: "Hai cậu trốn học tối, không xin phép đúng không?"

Lần này thì Trương Vũ Khôn im bặt, hai người ở ngoài cửa nhìn nhau, trông chẳng khác nào hai cây cọc cao thấp đứng cạnh nhau.

Nhiếp Thanh Châu nghĩ, Lại Ninh đã nói đúng, anh quả nhiên phải đóng vai mẹ thật.

"… Vâng, phiền thầy ạ. Nếu cô Cao hoặc thầy Lý phát hiện, thầy cứ nói lúc chúng đến văn phòng không gặp thầy Lý nên xin phép thầy… Vâng, cảm ơn thầy."

Nhiếp Thanh Châu cúp điện thoại, sắc mặt không mấy dễ coi, quay đầu nhìn Trương Vũ Khôn và Lại Ninh đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách.

Lại Ninh vô tâm còn kinh ngạc hỏi: "Ê, anh Châu, cậu thân với thầy Trương Tự Hoa từ khi nào thế?"

Trương Vũ Khôn vỗ một phát vào lưng Lại Ninh, bật dậy khỏi sô pha nói: "Anh Châu, đừng đứng thế! Cậu mau ngồi đi! Tôi đi rót nước cho cậu!"

Nhiếp Thanh Châu xua tay: "Hai cậu ngồi yên đấy cho tôi!"

Trương Vũ Khôn rất nghe lời, lại ngồi "bịch" xuống ghế.

Bây giờ Nhiếp Thanh Châu chỉ cần cử động là cả người cứng đờ, chi bằng cứ giữ nguyên tư thế đứng, cúi đầu nhìn hai người ngồi trên sô pha. Hai người bị anh nhìn đến rụt cả cổ lại, Lại Ninh lắp bắp, cuối cùng dè dặt hỏi: "Anh Châu… vết thương của cậu sao rồi?"

"Khâu rồi, bác sĩ nói sâu thêm chút nữa là tôi không thể đứng đây nói chuyện với hai cậu được đâu. Đây dù sao cũng là lưng tôi, nếu tôi không đứng giữa cản một phát, con dao kia mà rạch lên mặt hai cậu, nhẹ thì cũng là hủy dung!" Giọng Nhiếp Thanh Châu nghiêm khắc nhưng lại hạ thấp, anh không muốn "phát sóng trực tiếp" trước mặt hàng xóm.

Mặt Trương Vũ Khôn và Lại Ninh trắng bệch, Trương Vũ Khôn căm hận nói: "Mẹ kiếp, thằng ranh Ngô Tư Viễn đó cũng ác quá mà! Anh Châu, tôi thật không hiểu nổi, sao cậu có thể tha cho nó được!"

"Cậu ta làm thế là ác à? Chẳng phải cũng giống như những gì hai cậu đã làm với cậu ta sao?" Ánh mắt Nhiếp Thanh Châu trĩu nặng: "Lý do cậu ta mang dao đến, chẳng phải trong lòng cũng nghĩ rằng, ba thằng ranh Nhiếp Thanh Châu, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh bắt nạt người quá đáng, tao nhất định không tha cho chúng mày!"

"Bọn tôi… bọn tôi đâu có muốn lấy mạng nó!"

"Hai cậu bắt cậu ta mua Coca cho mình, Coca có ga bắn lên người, hai cậu liền lăng mạ người ta. Bất kể cậu ta cố ý hay không, dựa vào đâu mà cậu ta phải mua Coca cho hai cậu? Hai cậu bắt nạt cậu ta, chẳng phải vì thấy cậu ta yếu đuối không dám phản kháng sao? Theo logic của hai cậu, bây giờ cậu ta có dao trong tay, người yếu thế chẳng phải đã biến thành chúng ta sao, đương nhiên cậu ta có thể bắt nạt chúng ta rồi.

Hai cậu đã khơi mào, thì nên nghĩ đến hậu quả như thế này."

Nhiếp Thanh Châu nói một hồi thì ho khan, Trương Vũ Khôn lập tức chạy đi rót cho anh một cốc nước, cứ như đây là nhà mình vậy.

Lại Ninh vẫn ngoan ngoãn ngồi trên sô pha, cúi đầu không nói gì.

Nhiếp Thanh Châu uống một ngụm nước, anh thở dài một hơi, khó khăn di chuyển đến ghế ngồi xuống. Trương Vũ Khôn cũng chạy lại ngồi bên cạnh Lại Ninh, mặt mày khổ sở không dám nói gì.

"Bây giờ các cậu và Ngô Tư Viễn coi như huề nhau. Các cậu đừng đi tìm cậu ta nữa, cũng đừng gây sự với bất kỳ ai nữa, tôi không muốn bị đâm thêm một nhát nào đâu. Cuối tuần này tôi không chơi bóng được, hai cậu qua đây làm bài tập với tôi, mang hết sách bài tập theo." Nhiếp Thanh Châu ra lệnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!