Chương 20: Tâm sự đêm khuya

Vì mấy lời của Hạ Nghi, khí thế của Nhiếp Anh Hồng hiếm khi mới dịu xuống, mang theo chút áy náy mà kiên nhẫn lắng nghe hết lời giải thích của Nhiếp Thanh Châu.

Mặc dù quá nửa lời giải thích cũng là do anh bịa ra.

Anh đâu thể nói với cô mình rằng anh từng gia nhập một tổ chức rồi lại rút lui được, đành phải nói rằng ngày trước anh đánh nhau nên gây thù chuốc oán, lần này họ đến để trả thù.

Nhiếp Anh Hồng vừa giúp anh bôi thuốc, vừa nói: "Trời ạ, vậy sau này chúng nó có còn đến tìm con nữa không? Cô phải báo cảnh sát mới được."

"Hít… Không cần đâu cô! Chuyện này coi như đã kết thúc rồi, chắc họ không đến nữa đâu." Nhiếp Thanh Châu vỗ về cô mình: "Ban đầu con cũng nghĩ rằng, đã làm thì phải trả giá. Con cứ muốn đánh là đánh, muốn không đánh là không đánh, đời này làm gì có chuyện tốt đẹp như thế?"

"Nhưng chỉ sợ lỡ như, con…"

"Cô, hãy tin con, không sao đâu ạ. Trước đây con nói sẽ thi vào top năm mươi của khối, không phải con cũng làm được rồi sao? Con không sao thật mà."

Nhiếp Anh Hồng im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài một hơi, xem như đã ngầm chấp thuận. Bà lơ đãng hỏi anh: "Cô bé ở dưới lầu, thân với cháu lắm à?"

"Vâng, cô ấy tên là Hạ Nghi. Bà của cô ấy tốt lắm, con đã ăn ké ở nhà họ mấy bữa rồi."

Nhiếp Anh Hồng sững người. Bà vốn đang bôi thuốc lên lưng cho anh, nghe vậy liền dừng tay lại: "Hạ Nghi? Con bé tên là Hạ Nghi à? Chà, thảo nào lúc nãy cô trông nó quen thế, nó là con gái của Viên Viên mà."

Nghe vậy, Nhiếp Thanh Châu bỗng quay đầu lại, động đến vết thương trên người khiến anh phải xuýt xoa một tiếng. Anh chẳng màng đến cơn đau, chỉ kinh ngạc hỏi: "Cô quen mẹ cô ấy ạ?"

Nhiếp Anh Hồng xoay người anh lại: "Cái thằng bé này, ngồi yên cho cô bôi thuốc! Con kích động cái gì chứ! Không lẽ con đang yêu đương với cô bé đó hả?"

"Cô nghĩ đi đâu vậy, con chỉ không ngờ lại có sự trùng hợp thế này thôi."

Nhiếp Anh Hồng dùng ánh mắt cảnh giác thường thấy của các bậc phụ huynh thời này để dò xét anh, thấy trong mắt Nhiếp Thanh Châu chỉ có sự chân thành và bất đắc dĩ mới tạm yên tâm. Bà nói tiếp: "Cũng không hẳn là trùng hợp, Thường Xuyên có lớn lao gì đâu. Mẹ con bé là đồng nghiệp cũ của cô, bọn cô còn từng dạy chung một lớp đấy."

Mẹ của Hạ Nghi, Tưởng Viên Viên, từng là giáo viên Âm nhạc cùng trường với Nhiếp Anh Hồng.

Khi Nhiếp Anh Hồng mới đến trường đã nghe danh Tưởng Viên Viên là cô giáo xinh đẹp nhất trường, chỉ tiếc là đã có chồng, còn có một trai một gái, dập tắt hết mọi tơ tưởng của các thầy giáo trong trường.

Người đẹp lúc nào cũng đi kèm với nhiều lời đồn đại. Nhiếp Anh Hồng nghe nói khi Tưởng Viên Viên quyết định lấy chồng là ông Hạ, gia đình bà ấy vốn phản đối kịch liệt. Thế là bà ấy dứt khoát cắt đứt quan hệ với gia đình, theo ông Hạ về quê hương ở Thường Xuyên. Chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ thấy rằng, tận sâu trong cốt cách, cô Tưởng vốn là một người đầy chất lãng mạn.

Sau khi tiếp xúc với Tưởng Viên Viên, bà càng chắc chắn hơn về nhận định của mình.

Năm tháng dường như chẳng để lại dấu vết gì trên người Tưởng Viên Viên, trông  bà ấy vẫn trẻ trung, ngây thơ và trong sáng như một thiếu nữ. Tưởng Viên Viên thích được mọi người vây quanh, tuy đã có chồng nhưng bên cạnh bà chưa bao giờ thiếu những người đàn ông ân cần, săn đón. Bà không vượt quá giới hạn, nhưng rõ ràng rất hưởng thụ sự ưu ái này.

Bà ấy chưa từng phải động tay vào việc bếp núc, nấu ăn hay làm việc nhà cũng đều không biết. Ông Hạ chồng bà quanh năm bận rộn cùng người khác hùn hạp làm ăn ở thành phố Ngu Bình, một tháng có đến nửa thời gian vắng nhà, đành phải thuê một cô hàng xóm sang phụ giúp. Con gái lớn hơn một chút thì đã dễ chăm, Tưởng Viên Viên thường đưa con đến nhà ăn của trường, còn cậu con trai nhỏ thì vẫn khó trông nom, ngày thường đều nhờ cô hàng xóm chăm sóc.

"Cô từng hỏi cô ấy, sao không nhờ mẹ chồng đến trông cháu giúp. Cô ấy bảo mẹ chồng vẫn chưa nghỉ hưu, hơn nữa lúc cưới đã nói rõ là không ở chung với mẹ chồng rồi, cô ấy cảm thấy ba thế hệ sống chung một nhà không được tự do. Cô nghĩ, giữa cô ấy và mẹ chồng chắc chắn sẽ có mâu thuẫn gì đó."

Và chuyện khiến mâu thuẫn bị đẩy l*n đ*nh điểm chính là lần Hạ Diên đổ bệnh.

Hôm Hạ Diên bị bệnh, Tưởng Viên Viên đang ở trường chỉ đạo đội hợp xướng luyện tập. Chuyện đội hợp xướng này bà ấy đã chuẩn bị từ rất lâu, vì buổi tập mà bà ấy ở lại trường đến rất muộn, điện thoại hết pin cũng không hề hay biết. Sau này mới biết hôm đó không hiểu sao Hạ Diên lại sốt cao, cô hàng xóm vốn đã phát hiện muộn, gọi mấy cuộc cho Tưởng Viên Viên đều không được, bèn đưa thằng bé đến bệnh viện cộng đồng, bệnh viện cộng đồng lại nói phải đưa lên tuyến thành phố.

Cuối cùng, cô hàng xóm đành phải gọi cho ông Hạ từ thành phố trở về, rồi lại đưa thằng bé lên thành phố khám bệnh.

Cứ thế vì đã trì hoãn quá lâu, Hạ Diên giữ lại được mạng sống, nhưng sau khi khỏi bệnh lại để lại di chứng, một bên chân không còn được lanh lẹ nữa.

"Viên Viên nói, anh Hạ thì không trách cô ấy, nhưng mẹ chồng cô ấy lại rất tức giận, cho rằng cô ấy không thể chăm sóc tốt cho con, bèn nghỉ hưu sớm rồi đón Hạ Diên về bên đó tự chăm. Hai người ở cách nhau khá xa, cứ ôm một cục tức trong lòng."

"Khoảng thời gian đó Viên Viên rất suy sụp, làm gì cũng không có hứng thú. Vốn dĩ cô ấy đã cưng con gái như báu vật, sau này lại càng cưng hơn, dường như muốn chứng minh mình nuôi con giỏi hơn mẹ chồng, bắt con gái học cái này cái kia. Con gái cô ấy cũng thông minh, nghe nói là một thiên tài âm nhạc, thành tích cũng cực kỳ tốt. Có lần thi piano đạt giải nhì toàn thành phố Ngu Bình, tiếc là chỉ có giải nhất mới được đi thi tiếp ở tỉnh, con bé không được đi.

À, cô vẫn còn nhớ, đứa bé đạt giải nhất tên là Văn Chung, cũng học trường mình đấy."

Nhiếp Thanh Châu sững người, anh xác nhận lại: "Văn Chung?"

"Đúng vậy, thằng bé đó học đến lớp năm thì chuyển trường, trước đây cô thường thấy nó chơi cùng con gái của Viên Viên." Nhiếp Anh Hồng đóng nắp lọ thuốc lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!