Chương 16: Chợ đêm

Trương Vũ Khôn nhanh nhảu ló ra, giả vờ kinh ngạc: "Ây da, là Ngỗng Trời và Hạ Nghi!"

Sắc mặt Văn Chung lập tức tối sầm lại.

Ánh mắt Hạ Nghi lướt qua tấm biển chỉ dẫn khu vực họ đang đứng. Nhiếp Thanh Châu liếc thấy dòng chữ "Văn học thiếu nhi", bèn lập tức sải bước đi tới, nói với Hạ Nghi: "Vừa rồi bọn tôi tìm khu sách tham khảo mãi, hóa ra là ở đây. Hai người cũng đến mua sách tham khảo à?"

Hạ Nghi gật đầu: "Sách tham khảo cho lớp 10/1."

Nhiếp Thanh Châu chợt bừng tỉnh, tâm trạng lập tức vui vẻ hẳn lên: "Ồ ồ, phải rồi, cậu là lớp phó học tập của lớp 10/1 mà."

Tâm trạng của Văn Chung ở phía bên kia hoàn toàn trái ngược với Nhiếp Thanh Châu. Cậu ta làm như không thấy anh, chỉ cau mày quay sang nói với Hạ Nghi: "Tìm được sách rồi, nếu không có vấn đề gì thì chúng ta đi tìm nhân viên đặt mua thôi."

Trương Vũ Khôn đâu để họ đi dễ dàng như vậy. Cậu ta bước tới, liếc nhìn chồng sách tham khảo trên tay Văn Chung và Hạ Nghi và nói: "Chà chà, các cậu đặt nhiều sách thế này, lẽ nào nhà sách không giảm giá à? Thế này đi, Hạ Nghi chọn sách giúp bọn tôi với, bọn tôi sẽ trả giá giúp cậu."

Lại Ninh chỉ vào Trương Vũ Khôn, phụ họa: "Đúng đó, đúng đó, Trương Vũ Khôn trả giá siêu đỉnh luôn."

Văn Chung lạnh lùng đáp: "Bọn tôi không thiếu chút tiền đó."

Trương Vũ Khôn cười như không cười, đáp trả: "Ồ, cậu cũng thấy tôi à? Tôi có nói chuyện với cậu đâu mà cậu trả lời, tôi đang nói với Hạ Nghi mà."

Văn Chung bị Trương Vũ Khôn chặn họng, cũng chẳng muốn đôi co thêm, chỉ định gọi Hạ Nghi. Nào ngờ vừa quay đầu lại đã thấy Nhiếp Thanh Châu đang đứng cạnh cô, trên tay còn cầm giúp mấy cuốn sách tham khảo.

Nhiếp Thanh Châu cúi đầu, vừa lật sách vừa khẽ nói với cô: "Cuốn lúc nãy viết quá chi tiết, có nhiều thứ không cần thiết, ngược lại còn gây rối. Cuốn này hay hơn nhiều, phần nâng cao kiến thức rất thiết thực."

Hạ Nghi gật đầu, rồi lại lấy một cuốn khác từ chồng sách của mình đưa cho anh: "Xem thử cuốn này đi."

Nhiếp Thanh Châu mở ra xem, mắt bất giác sáng lên, anh lật thêm vài trang rồi nói: "Cuốn này biên soạn tốt nhất, logic rất rõ ràng. Hồi trước tôi cũng dùng…"

Anh vừa nói vừa ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Lại Ninh, Trương Vũ Khôn và Văn Chung đang nhìn mình chằm chằm.

Trương Vũ Khôn nhìn cuốn sách trên tay Nhiếp Thanh Châu, thầm nghĩ: "Mình chỉ kiếm cớ thôi mà, sao anh Châu nhập vai nhanh quá vậy."

Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, giơ cuốn sách trên tay lên nói: "Chúng ta tìm hai bộ này đi, bộ trước hợp cho các cậu lấy lại gốc, còn bộ sau để tôi làm thử trước xem sao."

Lại Ninh và Trương Vũ Khôn thường ngày đến bài tập cũng đi chép của người khác, sách tham khảo đương nhiên là chưa từng động đến. Lại Ninh nhìn cuốn sách bìa xanh xa lạ, liếc mắt nhìn Trương Vũ Khôn như muốn hỏi: "Mua thật đấy à?"

Trương Vũ Khôn khoát tay, hùng hồn nói với Hạ Nghi: "Được! Cậu đã giúp anh Châu chọn sách thì lát nữa tôi nhất định sẽ giúp các cậu trả giá kịch sàn!"

Hạ Nghi nhìn về phía Trương Vũ Khôn, nói: "Cảm ơn."

Văn Chung sững người. Thái độ của Hạ Nghi hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cậu ta. Cậu ta đứng đơ tại chỗ, nói với cô với vẻ không vui: "Tôi đã nói rồi, chúng tôi không cần."

"Tôi cần, tôi muốn tiết kiệm một chút tiền." Hạ Nghi bình thản đáp lại.

Trương Vũ Khôn nghe vậy thì lòng vui phơi phới, ưỡn ngực ngẩng đầu, nhìn Văn Chung bằng ánh mắt đầy khiêu khích.

Sắc mặt Văn Chung tái mét. Cậu ta vốn là kẻ sĩ diện nhất, lúc này rơi vào thế khó xử, cuối cùng không thể giữ được vẻ trịch thượng thường ngày, bèn hừ lạnh một tiếng: "Các cậu có cày cuốc bao nhiêu cũng vô ích, chẳng thà ăn cắp đề thi cho nhanh tiến bộ."

Trương Vũ Khôn giật nảy mình: "Mày có ý gì? Nếu không phải mày…"

Lại Ninh cũng chẳng nhiều lời, giơ quả bóng rổ lên định ném vào người Văn Chung. Nhiếp Thanh Châu nhanh tay lẹ mắt, một tay kéo Trương Vũ Khôn, tay kia giữ Lại Ninh lại: "Thôi thôi, không đáng đâu."

Anh nháy mắt với Hạ Nghi, cô liền xoay người đi về phía một nhân viên ở đằng xa. Cô bước rất nhanh, Văn Chung khựng lại giây lát rồi cũng vội vàng đuổi theo, nhanh chóng khuất khỏi tầm mắt họ.

Lúc điền đơn đặt hàng và địa chỉ giao sách ở quầy, cơn giận của Văn Chung vẫn còn chưa nguôi. Cậu ta nói với Hạ Nghi: "Cậu thiếu bao nhiêu tiền? Tớ bù cho cậu. Nhưng thiếu thốn đến mấy cũng không thể dây dưa với đám người đó được."

Nghĩ đến không khí thân thuộc giữa Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu lúc nãy, Văn Chung lại càng thêm khó chịu. Cậu ta nói tiếp: "Hạ Nghi, Nhiếp Thanh Châu không cùng đẳng cấp, hoàn toàn không phải loại người giống chúng ta, cậu bớt giao du với cậu ta đi, đừng lãng phí thời gian vào những kẻ vô giá trị."

Cậu ta nói như vậy, nhưng Hạ Nghi không hề đáp lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!