Việc điều tra chuyện lộ đề thi giữa kỳ kéo dài suốt nửa tháng trời. Nhiếp Thanh Châu lại bị gọi lên hỏi vài lần nữa, sau đó thì được yên tĩnh. Không lâu sau, bỗng lan truyền tin đồn rằng đã bắt được kẻ gian lận và đã bị ghi một lỗi nặng vào học bạ. Để bảo vệ học sinh, nhà trường không công bố tên tuổi và lớp của người gian lận.
Trương Vũ Khôn và Lại Ninh vô cùng bất bình. Trương Vũ Khôn, người tự xưng là "thông tấn xã" số một Thường Xuyên, ngày nào cũng lượn lờ gần khu văn phòng tổ bộ môn khối Mười, chỉ muốn nghe lỏm thông tin về thủ phạm thật sự. Lại Ninh thì không biết nói dối, mỗi lần Nhiếp Thanh Châu không thấy Trương Vũ Khôn đâu, chỉ cần hỏi Lại Ninh một câu là cậu ta khai ra ngay. Thế là Nhiếp Thanh Châu lại phải chạy đến khu vực văn phòng để lôi Trương Vũ Khôn về.
Trưa thứ Sáu, Nhiếp Thanh Châu lại bắt gặp Trương Vũ Khôn đang lượn lờ gần văn phòng. Anh vỗ vào lưng cậu ta, nói: "Vũ Khôn à, cậu nghĩa khí như vậy, tôi thật sự rất cảm kích. Nhưng chuyện này qua rồi, mặc kệ là ai trộm đề, tôi không quan tâm nữa."
Trương Vũ Khôn nghểnh cổ, tức giận nói: "Sao mà được, lần trước chơi bóng rổ, mấy thằng nhãi lớp chuyên còn nói móc nói xéo cậu gian lận. Tại sao thằng ranh kia trộm đề còn tiếng xấu lại để cậu gánh?"
"Tôi không quan tâm mà, dù sao thì tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng rửa sạch được, chi bằng khỏi rửa nữa, cứ ngâm mình dưới sông luôn đi. Hơn nữa còn có kỳ thi tháng lần sau, rồi thi cuối kỳ, cơ hội để chứng minh bản thân còn nhiều. Ngược lại là cái người trộm đề kia, nếu cậu thật sự rêu rao tên cậu ta khắp toàn khối, thì cậu ta còn mặt mũi nào làm người nữa? Một đứa trẻ mười sáu tuổi, lỡ bước sa chân, sức chịu đựng tâm lý kém, nhỡ gây ra chuyện gì thì sao."
Nhiếp Thanh Châu dùng cánh tay kẹp cổ cậu bạn, dùng sức kéo cậu ta ra khỏi khu văn phòng giáo viên.
"Nhưng hôm nay tôi nghe được tin tức hữu ích!" Trương Vũ Khôn vùng vẫy kịch liệt.
"Cậu biết ai trộm đề rồi à?"
"Không biết, nhưng tôi biết ai là người bôi nhọ cậu rồi!"
"Bôi nhọ? Chẳng phải cả cái khối này đều đang bôi nhọ tôi sao?"
"Không phải! Ý tôi là cái tên đã nói dối là nhìn thấy cậu lẻn vào văn phòng ấy!"
Nhiếp Thanh Châu kinh ngạc, lực tay đang kẹp Trương Vũ Khôn cũng lỏng ra. Trương Vũ Khôn thoát ra được, đứng trước mặt anh xắn tay áo: "Là thằng khốn ngỗng trời đó."
Chuỗi tên động vật này khiến Nhiếp Thanh Châu ngớ người một lúc, anh nói: "Ý cậu là Văn Chung?"
Trương Vũ Khôn gật đầu như giã tỏi, chỉ vào chủ nhiệm lớp 10/1 đang ngồi bên trong: "Ngay dưới cửa sổ thứ ba ấy, tôi vừa nghe thấy chủ nhiệm lớp 10/1 và cô Cao Quyên Mai đang nói chuyện này. Cô Cao nói "Không phải Văn Chung nói tối hôm đó nhìn thấy Nhiếp Thanh Châu sao?", chủ nhiệm lớp 10/1 nói "Hôm đó trời tối, có lẽ Văn Chung nhìn nhầm". Gớm, nhìn nhầm cái gì!
Tôi thấy rõ ràng là Văn Chung ghen tị cậu cướp mất hạng nhất của cậu ta, nên mới hãm hại cậu!"
Nhiếp Thanh Châu nheo mắt lại, ánh mắt anh lạnh đi. Trương Vũ Khôn phấn khích nói: "Thế nào, anh Châu, chúng ta gọi ngỗng trời ra đối chất! Nhất định phải dạy cho nó một bài học, tôi còn chưa thấy cậu đánh người bao giờ…"
Nhiếp Thanh Châu dở khóc dở cười, đành phải kéo Trương Vũ Khôn về tòa nhà dạy học để vào lớp. Cả buổi chiều, Trương Vũ Khôn cứ hừng hực khí thế, lúc nào cũng sẵn sàng sang lớp 10/1 gây sự, nhưng bị Nhiếp Thanh Châu giữ chặt trong bất lực.
Mãi đến cuối tuần, Trương Vũ Khôn vẫn chưa nguôi ngoai. Ba người họ đang đứng ở trạm xe buýt đợi xe đến sân bóng, Trương Vũ Khôn ôm quả bóng phàn nàn với Lại Ninh: "Ngỗng trời chơi xấu anh Châu như vậy, mà anh Châu còn không cho tôi nói với người khác, sao chúng ta có thể để mặc người ta bắt nạt như thế được?"
Nhiếp Thanh Châu mặc một chiếc áo hoodie màu xám khói, mân mê chiếc băng đeo cổ tay. Đây là món đồ của chủ cũ để lại, tiền tiêu vặt của "Nhiếp Thanh Châu" đều tiêu vào những thứ này.
"Cậu nói ra thì được gì, bây giờ ai cũng nghĩ là tôi trộm đề thi. Cậu nói hôm đó Văn Chung thấy tôi đến văn phòng, chẳng phải càng khẳng định sự nghi ngờ của mọi người sao? Mọi người đều sẽ nghi ngờ tôi, ai mà nghi ngờ cậu ta nói dối chứ?" Nhiếp Thanh Châu bình thản nói: "Nhưng cậu ta cứ như vậy cũng không được, hại người hại mình, tôi sẽ tự mình tìm cậu ta giải quyết."
"Tẩn cho nó một trận ra trò!"
"Có rất nhiều cách không cần dùng đến tay chân mà vẫn khiến người ta khó chịu."
"Văn Chung!"
"Tôi biết, chuyện của Văn Chung…"
Lại Ninh vội vàng kéo tay Nhiếp Thanh Châu, chỉ về phía không xa nói: "Cậu nhìn kìa! Văn Chung ở đằng kia!"
Trương Vũ Khôn và Nhiếp Thanh Châu lập tức quay đầu lại. Xuyên qua vô số những mái đầu cao thấp, ở phía bên kia của trạm xe có một nam sinh thanh tú không cao lắm, mặc áo sơ mi trắng và áo khoác gió màu xám. Đứng bên cạnh cậu ta là một cô gái cao gầy, mặc áo khoác thể thao màu đen, phối với quần dài đen.
"Hạ Nghi? Sao Hạ Nghi cũng ở đây?" Sự chú ý của Nhiếp Thanh Châu chỉ dừng lại trên người Văn Chung một giây, rồi lập tức chuyển sang Hạ Nghi bên cạnh.
Trương Vũ Khôn đảo mắt một vòng, đưa ra một suy đoán táo bạo: "Hôm nay là cuối tuần, họ còn ra ngoài gặp riêng, cậu nói xem có phải hai người họ… đang hẹn hò không?"
Nói xong, ánh mắt của cậu ta và Lại Ninh đồng loạt hướng về Nhiếp Thanh Châu, như thể trong mắt họ, trên đầu Nhiếp Thanh Châu đã lơ lửng một chiếc mũ màu xanh biếc.
Nhiếp Thanh Châu hoàn toàn không hay biết, nghe Trương Vũ Khôn nói xong, sắc mặt anh chợt thay đổi. Thấy một chiếc xe buýt đến, Hạ Nghi và Văn Chung di chuyển theo dòng người, xem ra là chuẩn bị lên xe. Anh vẫy tay với Trương Vũ Khôn và Lại Ninh: "Hôm nay tôi không đi chơi bóng rổ nữa, xin lỗi nhé, hai cậu tự đi đi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!