Chương 14: Tin tưởng

Những ngày sau đó, Nhiếp Thanh Châu vẫn đón Hạ Diên tan học và cùng Hạ Nghi về nhà như thường lệ, nhưng không còn đến xem cô chơi đàn nữa, và cũng kiệm lời hơn rất nhiều.

Trong ánh chiều tà, Nhiếp Thanh Châu ngồi trên xe đạp, chống một chân xuống đất, đợi Hạ Diên tan học dưới một gốc ngô đồng đang không ngừng rụng lá.

Trường cấp hai của Hạ Diên cũng có lớp tự học buổi tối, nhưng không bắt buộc. Nếu cậu tham gia thì chỉ cần ở lại thêm một chút là có thể được Hạ Nghi tiện đường đón về cùng.

Nhưng Hạ Diên không học buổi tối, Nhiếp Thanh Châu cảm thấy, dường như cậu bé không thích trường học cho lắm.

Hạ Diên nhanh chóng xuất hiện, từ cửa tòa nhà dạy học chậm rãi đi về phía cổng trường. Cậu mới học lớp Sáu, vẫn chưa trổ giò, cao chưa đến một mét bảy, cũng trắng trẻo và hao gầy như Hạ Nghi, đôi mắt phượng nhỏ dài, phần màu trắng của bộ đồng phục cũng không một vết ố vàng, sạch sẽ đến từng chi tiết.

Cậu đi rất chậm, dù dáng đi khập khiễng khá rõ, nhưng tư thế cũng không đến nỗi quá buồn cười. Dù vậy, cậu vẫn loạng choạng một chút khi bước xuống bậc thềm. Nhiếp Thanh Châu thấy mấy cậu trai cô gái xung quanh cười cợt chẳng mấy thân thiện, có người dường như còn định kéo cậu lại, nhưng đã bị người bên cạnh ngăn cản.

Hạ Diên như thể không nhìn thấy những người đó, sau khi đứng vững lại thì tiếp tục đi thẳng về phía trước, mắt không hề liếc ngang liếc dọc.

Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, cái khí chất này của Hạ Diên khá giống Hạ Nghi.

Đợi Hạ Diên ra khỏi cổng trường, Nhiếp Thanh Châu đạp mấy vòng rồi lướt xe đến trước mặt cậu, cười nói: "Lên xe nào, cậu chủ nhỏ."

Hạ Diên rõ ràng không thích cách gọi này, cậu bĩu môi, nhưng vẫn nhẫn nhịn lấy ra một túi đầy đồ ăn vặt từ trong cặp, ném vào giỏ xe của Nhiếp Thanh Châu.

"Bà nội nói anh đón em vất vả, mang đồ ăn vặt cho anh này." Cậu nói một cách cứng nhắc.

Nhiếp Thanh Châu liếc vào trong, thấy rõ hai bịch kẹo m*t to tướng ở trên cùng.

"Kẹo là chị em bỏ vào, chị ấy bảo em đừng nói cho anh biết." Hạ Diên ôm cặp sách nhảy lên yên sau xe đạp của Nhiếp Thanh Châu, giọng cộc lốc: "Nhưng em không nghe lời chị ấy."

Nhiếp Thanh Châu không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Anh đạp xe đi về phía trước, vừa đạp vừa nói: "Em đang trong thời kỳ nổi loạn tuổi mới lớn đấy à? Cứ phải chống đối chị gái mới được sao?"

Hạ Diên im lặng một lúc, không trả lời câu hỏi của anh, ngược lại đột nhiên hỏi: "Có phải anh đang giận chị em không?"

Câu hỏi này khiến Nhiếp Thanh Châu nhất thời cứng họng. Nói là giận thì anh cũng không cần phải so đo với một cô bé mười sáu tuổi làm gì. Nói không giận thì quả thật vẫn có chút bực mình.

Anh im lặng tăng tốc độ đạp xe, lá rụng và gió ào ào táp vào người họ. Hạ Diên thấy anh không trả lời, chỉ đành coi như anh ngầm thừa nhận và nói: "Chị ấy là vậy đó, hoàn toàn không biết tại sao người khác lại tức giận, không có lấy một chút cảm xúc của người bình thường."

Nhiếp Thanh Châu lập tức phản bác: "Thằng nhóc này nói thế là không có lương tâm rồi đấy. Trước đây chẳng phải ngày nào chị em cũng đón em tan học sao? Tính cách chị em cũng không thích gây chuyện thị phi, trước kia đánh nhau nhiều như vậy đều là vì em đúng không? Bây giờ ở trường không còn ai dám bắt nạt em nữa rồi chứ?"

"Cái gì cũng là vì em! Em có cầu xin chị ấy đâu! Cần chị ấy lo chuyện bao đồng à!" Hạ Diên đột nhiên cao giọng, thậm chí còn đá vào thân xe một cái.

Chiếc xe của Nhiếp Thanh Châu cũng chao đảo theo mấy cái. Để đảm bảo an toàn, anh đành phải bắt đầu hòa giải: "Thôi nào, hai chị em đã sống với nhau mười mấy năm, sớm tối có nhau, sao lại cứ như có thù oán sâu đậm lắm vậy."

"Em đâu sớm tối có nhau với chị ấy." Hạ Diên bực bội nói: "Lúc nhỏ em ở với bà nội, chị ấy ở với mẹ, bốn năm trước chúng em mới ở cùng nhau."

"Hửm? Sao hai người lại ở riêng?" Nhiếp Thanh Châu thắc mắc.

Bên Hạ Diên im lặng một lúc, rồi nói nhỏ: "Mẹ em bận lắm. Hơn nữa, chắc mẹ không thích em. Em lại không ưu tú và khỏe mạnh như Hạ Nghi."

Ánh hoàng hôn lười biếng chiếu lên người Nhiếp Thanh Châu. Anh liếc nhìn cái bóng bên cạnh xe, cậu bé ngồi ở yên sau đang cúi đầu, trông rất ủ rũ. Dường như anh đã hơi hiểu ra tại sao không khí giữa hai chị em này luôn có phần cứng nhắc, như thể có một lớp ngăn cách.

Nhiếp Thanh Châu định dùng câu nói sáo rỗng "không có cha mẹ nào không thương con" để an ủi Hạ Diên, nhưng lại cảm thấy có chút khó nói. Ngay cả đối với một người đã trưởng thành như anh cũng thường xuyên hoài nghi rằng nếu mình không còn "ưu tú", liệu cha mẹ ưu tú của mình có ghét bỏ mình hay không.

Nhiếp Thanh Châu cố gắng nhớ lại những thông tin về mẹ của Hạ Nghi mà anh biết được mười năm sau, rồi nói: "Trước đây mẹ em là giáo viên dạy nhạc ở trường tiểu học đúng không?"

"Sao anh biết?" Hạ Diên kinh ngạc, sau đó như nhận ra điều gì, giọng bất bình một cách khó hiểu: "Hạ Nghi vậy mà lại kể chuyện về mẹ với anh, chị ấy còn nói gì khác nữa không?"

"… Không, cô ấy rất ít khi nói về những chuyện này."

Đôi chân của Hạ Diên đung đưa ở phía sau. Khi Nhiếp Thanh Châu bắt đầu đạp lên dốc, tốc độ xe chậm lại, cậu đột nhiên nói: "Bà nội không cho chúng em nhắc đến chuyện về mẹ. Bà nội ghét mẹ, ghét âm nhạc của mẹ. Bà nói, những người làm âm nhạc đầu óc toàn mộng tưởng, yếu đuối ích kỷ, vô trách nhiệm."

Cậu nói một tràng không đầu không cuối, cũng không biết muốn biểu đạt điều gì, có lẽ chính bản thân cậu cũng không rõ. Nhiếp Thanh Châu chợt nhớ lại lời dặn của Hạ Nghi, đừng nói với bà nội là tôi chơi piano. Mỗi lần trước khi về nhà cô đều tháo tai nghe ra trước, giấu kỹ chiếc máy MP3. Lúc ngẩn người cô thích ngân nga hát, nhưng anh chưa bao giờ thấy cô phát ra bất kỳ âm thanh nào gần giống với âm nhạc trước mặt bà nội và Hạ Diên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!