Mấy ngày sau đó, Nhiếp Thanh Châu nghiễm nhiên trở thành nhân vật tâm điểm trong trường. Anh đi đến đâu cũng có người vây xem, bên tai không ngừng vang lên những lời thì thầm to nhỏ như: "Đó chính là hạng nhất toàn khối đấy…", "Cái người hạng một nghìn trước đây ấy", "Cái người còn hay đánh nhau trốn học nữa…"
Mỗi lần cùng Trương Vũ Khôn và Lại Ninh đi chơi bóng rổ, ra căng
-tin mua đồ ăn vặt, hay đến nhà ăn bữa trưa và tối, anh đều vô thức ưỡn ngực ngẩng cao đầu, đi đứng với một khí thế như đại vương đi tuần núi.
Nhiếp Thanh Châu cảm thấy mình bây giờ chẳng khác nào một "kỳ trân dị thú" với danh hiệu "tiến bộ chín trăm chín mươi chín hạng, dũng mãnh đoạt ngôi đầu trong kỳ thi giữa kỳ", được thả rông trong khu bảo tồn cho mọi người chiêm ngưỡng.
Thế nhưng, có một điều kỳ lạ là các giáo viên bộ môn của lớp 10/13, ngoại trừ thầy Ngữ văn Trương Tự Hoa, những người còn lại đều khen ngợi Nhiếp Thanh Châu một cách rất mập mờ. Dù có biểu dương nhưng thái độ lại chẳng mấy hào hứng, thậm chí có phần do dự.
"Lạ thật đấy, lớp thường chúng ta có một người hạng nhất toàn khối, lại còn tiến bộ vượt bậc, nói thế nào cũng đáng để khua chiêng gõ trống ăn mừng chứ nhỉ? Sao các thầy cô lại kín đáo thế, ngay cả thầy Lý cũng chẳng phấn khích mấy?" Lúc tan học buổi tự học tối, Trương Vũ Khôn đến chào tạm biệt Nhiếp Thanh Châu, không kìm được mà cảm thán.
Lại Ninh đoán: "Chắc là sợ anh Châu kiêu ngạo, lần sau thi không tốt thì sao?"
"Vớ vẩn, với mức độ nổi tiếng của anh Châu trong trường bây giờ, các thầy cô không khen thì cậu ấy không kiêu ngạo chắc?"
"Chắc là vì chưa bao giờ gặp phải chuyện thế này nên không dám tin thôi." Nhiếp Thanh Châu đưa ra kết luận.
Chủ đề đến đây là kết thúc, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh bị Nhiếp Thanh Châu đuổi về. Hòa vào dòng người tan học của các lớp thường, Lại Ninh mới muộn màng nhận ra, quay sang nói với Trương Vũ Khôn: "Tôi cũng không dám tin đâu, sao anh Châu đột nhiên học giỏi thế nhỉ?"
Trương Vũ Khôn vỗ nhẹ vào gáy cậu bạn: "Cậu chưa nghe câu này à, sức mạnh của tình yêu là vô hạn, năng lượng của bạn vượt xa sức tưởng tượng. Anh Châu nhà ta, vì tình yêu thì có gì mà không làm được!"
Nhiếp Thanh Châu ở trong lớp học bỗng hắt xì một cái thật to.
Trên đường cùng Hạ Nghi đạp xe về nhà, Nhiếp Thanh Châu cũng không nhịn được mà thở dài mấy hơi.
Hạ Nghi nhìn hàng lông mày nhíu chặt của anh, cất giọng bình thản: "Hạng nhất toàn khối, thở dài cái gì?"
Nhiếp Thanh Châu quay đầu nhìn cô, vẻ mặt như thể vừa chịu ấm ức: "Tôi đang nghĩ đến ba câu danh ngôn."
"Hửm?"
"Cây cao đón gió, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, cây tốt trong rừng ắt bị gió dập."
"…"
Cậu ta định gây sự với cây với gió hay gì?
"Hạng nhất toàn khối quá phô trương, huống hồ người đó lại là tôi. Tôi sẽ bị người ta vây xem cho đến kỳ thi tháng lần sau, cũng sẽ bị nghi ngờ cho đến kỳ thi tháng lần sau. Một tháng này tôi sẽ phải sống khổ sở biết bao." Nhiếp Thanh Châu chán nản giải thích.
Hạ Nghi nhìn anh một lúc rồi điềm nhiên nói: "Thế trước đây cậu sống tốt lắm à?"
"…" Nhiếp Thanh Châu ngày càng cảm thấy, Hạ Nghi có lẽ là một cao thủ "độc miệng" mà khó ai nhận ra.
Quả thật trước đây cuộc sống của anh cũng chẳng tốt đẹp gì, đi trên đường thỉnh thoảng cũng có người xì xào bàn tán rằng đó là Nhiếp Thanh Châu, tính tình nóng nảy, ngày nào cũng đánh nhau trốn học. Còn giáo viên thì khỏi phải nói, xem anh như không khí.
Giờ đây, anh từ một con thú hoang bị nhốt trong lồng, dán tấm biển "Nguy hiểm, cấm lại gần", đã biến thành một chú chim cảnh lộng lẫy vàng son.
Rất nhanh sau đó, chú chim cảnh này lại biến thành một con quạ đen.
Thứ Hai tuần sau, khi Nhiếp Thanh Châu đến trường liền phát hiện ánh mắt mọi người nhìn mình đã có gì đó khác lạ. Anh vẫn còn đang ngơ ngác, vừa bước vào lớp đã bị Trương Vũ Khôn đang kích động kéo lại nói: "Cậu nghe gì chưa, đề thi giữa kỳ bị lộ rồi!" Nhiếp Thanh Châu vừa nghe mấy chữ này, còn chưa kịp hiểu hết ý nghĩa, tim đã đập thịch một cái.
Trương Vũ Khôn không đợi Nhiếp Thanh Châu trả lời, lập tức kể lại một cách đầy sống động. Chuyện là mấy ngày trước kỳ thi đã có người đến tiệm in ở cổng trường để in ảnh chụp đề thi. Trùng hợp thay, con trai của chủ tiệm in cũng học lớp chuyên khối Mười của trường Trung học số Một, hôm kia trông quán giúp gia đình đã phát hiện ra những tấm ảnh này, càng nhìn càng thấy không ổn, nên đã báo ngay cho giáo viên.
"Nghe nói đã xem lại camera, người in tài liệu là một nam sinh, đội mũ đeo khẩu trang, không nhìn rõ mặt. Ảnh được gửi cho ông chủ từ một tài khoản QQ mới đăng ký, chẳng tra ra được gì cả. Mọi người đang đoán xem ai đã chụp trộm đề thi, và những ai đã biết trước đề." Trương Vũ Khôn phấn khích nói.
Nhiếp Thanh Châu lập tức hiểu ra lý do tại sao hôm nay mọi người lại nhìn anh với ánh mắt kỳ quái như vậy. Còn phải đoán là ai nữa sao? Tám, chín phần đều nghĩ là anh chứ không phải ai khác rồi.
Đến giờ nghỉ trưa, Nhiếp Thanh Châu quả nhiên bị gọi vào văn phòng giáo viên, còn được yêu cầu mang theo bài thi giữa kỳ của mình. Vừa vào văn phòng, anh đã thấy Cao Quyên Mai đứng bên cạnh thầy Lý, mặc một bộ vest đen, khoanh tay, vẫn dáng vẻ sắc sảo và khó lường thường thấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!