"Sao dạo này lớp 10/13 tan giờ tự học tối muộn thế nhỉ?"
"Đâu có, tan sớm mà, chắc là có người ở lại lớp tự học thôi."
Hạ Nghi nghe thấy hai người ngồi bàn trước thì thầm bàn tán, cây bút đang ghi chép trong tay cũng khựng lại một thoáng. Cô quay đầu nhìn sang tòa nhà Tri Hành bên cạnh, quả nhiên phòng học lớp 10/13 vẫn còn sáng đèn.
Thời gian biểu của lớp chuyên và lớp thường không giống nhau, phải học thêm một tiết rồi mới tự học tối, nên thời gian tan học muộn hơn lớp thường nửa tiếng.
Giờ này lớp thường đáng lẽ đã tan học rồi. Phòng học lớp 10/13 trống trơn, chỉ có một góc nhỏ được bật đèn, ánh sáng bao trùm lên chỗ ngồi cuối cùng của một dãy bàn. Một nam sinh đang cúi đầu, lười biếng ngả người ra sau ghế lắc lư, một tay cầm sách, tay kia xoay bút.
Khoảng cách quá xa không thể nhìn rõ dung mạo của cậu ta, trong tòa nhà Tri Hành tối om, giữa vệt sáng duy nhất, cậu khoác lên mình một tầng ánh sáng màu vàng ấm áp, tựa như một sợi bấc đèn đang cháy chậm rãi.
Khi tiếng chuông tan học tự học tối của lớp chuyên vang lên, tòa nhà Cách Trí bắt đầu xôn xao, tiếng người nói chuyện nổi lên đây đó. Lúc này, nam sinh lớp 10/13 cũng bắt đầu thu dọn cặp sách. Dưới ánh đèn, bóng hình thoăn thoắt của anh đeo cặp lên, tắt đèn phòng học, bước ra ngoài khóa cửa, rồi hòa mình vào bóng tối.
"Lớp 10/13 cũng có người chăm học đến thế à?" Người ngồi bàn trước ngạc nhiên hỏi.
Bạn cùng bàn của cậu ta lại không cho là vậy: "Biết đâu là đang đợi người khác."
Hạ Nghi lặng lẽ xách cặp bước ra khỏi lớp, hòa vào dòng người náo nhiệt tan học, len lỏi qua những nhóm học sinh tay trong tay, vai kề vai trò chuyện. Đến ngã rẽ gần cổng trường, cô tách khỏi đám đông, rẽ vào con đường nhỏ có ánh đèn vàng hiu hắt.
Nhà để xe ở cuối con đường nhỏ cách xa khu dạy học, rất ít học sinh để xe ở đây. Càng đi, tiếng ồn ào càng nhỏ dần, xung quanh càng thêm tĩnh lặng, nhà để xe nhỏ bé dần hiện ra rõ nét. Hạ Nghi dừng bước.
Dưới ánh đèn vàng vọt, có một người đã dắt xe ra dựng ngang bên đường. Một chân co lại, chân kia duỗi thẳng chống xuống đất, anh tựa người vào xe, cúi đầu đọc một cuốn sách tham khảo Hóa học. Ánh đèn vàng óng chiếu l*n đ*nh đầu anh một vệt vàng rực, tựa như anh vẫn chưa nhuộm lại mái tóc của mình.
Anh ngẩng đầu lên, thấy cô đã đến, trong mắt liền ánh lên ý cười. Anh cất sách đi, nói: "Đến rồi à."
Câu nói ấy tựa như một câu thần chú phá vỡ không gian tĩnh lặng. Hạ Nghi lại cất bước đi đến bên chiếc xe của mình, mở khóa rồi dắt xe ra.
"Ừm." Cô đáp gọn lỏn.
Cô không nhớ chuyện này đã bắt đầu như thế nào.
Không biết từ ngày nào, mỗi ngày cô đều nhìn thấy xe của Nhiếp Thanh Châu ở nhà để xe hẻo lánh này. Tan giờ tự học tối, cô lại thấy người đáng lẽ đã về nhà từ lâu là Nhiếp Thanh Châu ở trong nhà xe. Anh tựa vào xe đợi cô, rồi cùng cô đạp xe về nhà.
Anh không giải thích tại sao, như thể mọi thứ vốn dĩ phải thế, thuận theo lẽ thường mà thành. Tựa như cô đã đợi anh một lần thì anh phải báo đáp ngàn vạn lần, và còn nhiều hơn thế nữa.
Mấy hôm trước, anh đột nhiên hỏi cô, rốt cuộc là cô đi chơi đàn dương cầm lúc nào, có phải vì chơi đàn mà thường xuyên không ăn tối không?
Sau đó, anh đột nhiên đề nghị với bà Hạ, rằng anh muốn dùng sức lao động để trả nợ, từ nay mỗi buổi chiều tan học sẽ thay cô đi đón Hạ Diên.
Không ngờ Hạ Diên cũng đồng ý.
Nhiếp Thanh Châu dường như có một sức mạnh nào đó, chỉ cần anh muốn là anh có thể nhanh chóng trở nên thân thiết với người khác. Hạ Diên chỉ mới giúp anh nhuộm tóc một lần mà đã có bao nhiêu chuyện thầm kín để nói với anh.
Cô hỏi anh: "Cậu đã thuyết phục Hạ Diên thế nào?"
Nhiếp Thanh Châu khoanh tay tựa vào cửa tiệm tạp hóa, liếc nhìn bà Hạ đang kiểm hàng ở phía xa, cười nói: "Đây là bí mật, cậu muốn biết thì phải trả lời câu hỏi của tôi trước đã."
"Câu hỏi gì?"
"Giữa cậu và Tiểu Diên có chuyện gì vậy? Tôi cứ cảm thấy hai người là lạ, có mâu thuẫn gì à? Thằng bé lại không chịu nói."
Cô nhìn anh một lúc lâu, rồi quay người định đi. Nhiếp Thanh Châu lập tức giữ vai cô lại, cười nói: "Được rồi, được rồi, tôi chỉ nói với Tiểu Diên là, đường về nhà có một đoạn dốc rất dài, chị em gầy như vậy, đạp xe chở em lên dốc rất vất vả. Anh thì khác, anh có thừa sức lực."
Cô vừa định nói cô đạp được, thì lại nghe cậu nói: "Từ nay về sau, hãy ăn tối cho đàng hoàng, ăn no rồi hẵng đi tập đàn."
Anh vỗ nhẹ vai cô, với nụ cười rạng rỡ trên môi, vừa ngân nga một khúc nhạc vừa rời đi.
Cô đứng ở cửa tiệm một lúc, cho đến khi bóng lưng anh khuất dạng trong ánh hoàng hôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!