Nhiếp Thanh Châu ngừng lại một thoáng, vẫn còn sợ hãi mà bổ sung thêm: "Cậu đứng xa lan can ra một chút, lại đây đứng gần tôi đi, tôi sợ độ cao."
Hạ Nghi quay đầu lại nhìn thoáng qua lan can chắc chắn cao đến ngực, rồi lại nhìn sang Nhiếp Thanh Châu, đối phương lập tức trưng ra vẻ mặt sợ hãi y như thật.
Dường như cô đã tin lời anh, bước chân cũng thả lỏng, đi đến trước mặt Nhiếp Thanh Châu và nhận lấy que kẹo trên tay anh.
"Cảm ơn." Nói xong, cô lại định đi về phía lan can, Nhiếp Thanh Châu vội gọi lại: "… Ấy ấy ấy, cậu đừng quay lại đó! Tôi… tôi thấy người khác đứng trên cao là cũng sợ thay luôn… À mà cậu có biết "hiệu ứng nơi cao" không?"
Hạ Nghi cau mày, lắc đầu.
Nhiếp Thanh Châu tự nấu một nồi "súp gà tinh thần" trong lòng, rồi thử "múc" cho Hạ Nghi một muỗng.
"Trước đây mỗi khi đứng ở trên cao, tôi đều có một thôi thúc muốn nhảy xuống, lúc nhỏ còn tưởng mình bị chập mạch chỗ nào nên nghĩ quẩn. Sau này tôi mới biết có một hiện tượng tâm lý gọi là "hiệu ứng nơi cao", đó là vì ý chí sinh tồn quá mạnh mẽ, đại não bảo vệ quá mức, khiến tôi muốn lập tức trở về mặt đất, kết quả là sinh ra phán đoán sai lầm."
"Khi tôi đứng trên cao và nảy ra ý nghĩ muốn nhảy xuống, đó không phải vì tôi không muốn sống nữa, mà là vì tôi quá khao khát được sống."
Anh nhìn Hạ Nghi một cách chân thành và nghiêm túc, cô cũng chăm chú nhìn lại anh. Một lát sau, cô gấp cuốn bài tập đọc hiểu tiếng Anh lại và hỏi: "Nói xong chưa?"
"Xong rồi."
"Còn năm phút nữa là vào lớp." Hạ Nghi đi lướt qua người anh.
Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, nồi canh gà tinh thần này của anh e là nấu không được thành công cho lắm.
Thứ Năm tuần này đã định sẵn là một ngày không yên ả. Buổi trưa Nhiếp Thanh Châu chạy một mạch lên tầng bảy gây ra chuyện dở khóc dở cười, đến tối lại có chuyện quái gở mới.
Lúc đó, anh đang làm bài đọc hiểu tiếng Anh, văn bản là bài diễn văn nổi tiếng nhất của Steve Jobs: "Stay hungry, Stay foolish." Ham học như khát, khiêm nhường như dại. Đây từng là bản dịch mà Nhiếp Thanh Châu yêu thích nhất.
Đối với những người của thời đại này, Steve Jobs chỉ vừa mới qua đời vài ngày trước, cả thế giới đều đang tiếc thương cho sự ra đi của ông. Dường như khi một người chết đi, tất cả mọi thứ về người đó đột nhiên được khoác lên một ý nghĩa đặc biệt.
Còn đối với Nhiếp Thanh Châu đến từ mười năm sau, Jobs đã sớm biến mất trong quá khứ xa xôi, chẳng mấy ai còn nhắc đến. iPhone cũng như những chiếc điện thoại khác, camera ngày một nhiều, không còn lỗ cắm tai nghe, giá cả từng có lúc xa xỉ hóa, và anh cũng đã không còn dùng iPhone từ lâu.
Dù cho bây giờ anh đã trở về quá khứ này, một con người nhỏ bé bình thường như anh cũng không thể khiến người nổi tiếng thoát khỏi cái chết, hay ngăn thảm họa xảy ra.
Cơn nghiện thuốc lại âm ỉ trỗi dậy, giày vò khiến Nhiếp Thanh Châu không tài nào tập trung được. Anh xoay người lục tìm đồ ăn vặt trong cặp, vừa lục vừa cố gắng suy nghĩ, dùng kinh nghiệm tương lai của mình, ngoài việc giúp đỡ Hạ Nghi ra thì anh còn có thể làm được gì nữa?
Anh đã không còn nhớ đề thi đại học ra sao, nhưng với khả năng học tập của mình, dù không biết trước đề thì anh cũng chẳng lo mình thi không tốt. Vì được sinh ra trong gia đình dư giả sung túc, nên anh không có hứng thú mãnh liệt với tiền bạc, do đó cũng không mấy quan tâm đến các cơ hội làm giàu.
Anh là một người không có ước mơ, cũng chẳng có tham vọng gì. Ý nghĩa lớn nhất của cuộc sống là duy trì sự ưu tú và thể diện, vì thế mà tất bật cả ngày.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Thanh Châu cười khổ một tiếng. Sau khi phát hiện đồ ăn vặt đã hết sạch, anh không khỏi thở dài một hơi, trong lúc lơ đãng lại liếc thấy Cao Quyên Mai đang hùng hổ đi vào lớp học.
Cô giám thị đến, chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp.
Nhiếp Thanh Châu kéo khóa cặp rồi quay người lại, liền thấy Cao Quyên Mai đi thẳng đến trước mặt mình, lạnh lùng hỏi: "Vừa rồi em đang làm gì?"
Nhiếp Thanh Châu ngẩn ra: "Em… đang ngẩn người ạ."
"Nói dối gì chứ, đưa ra đây." Cao Quyên Mai chìa tay về phía anh.
Đầu óc Nhiếp Thanh Châu xoay chuyển, cuối cùng cũng hiểu ra. Vừa rồi anh quay lưng về phía hành lang, Cao Quyên Mai đi kiểm tra buổi tự học tối, nhìn thấy tư thế của anh nên tưởng anh đang chơi điện thoại.
"Em không có gì để đưa cả." Nhiếp Thanh Châu xòe tay ra, thản nhiên nói: "Em không có nghịch gì hết."
Cao Quyên Mai nhướng mày, mặt đầy vẻ không tin: "Tôi nói cho em biết nhé Nhiếp Thanh Châu, đừng có giở trò khôn vặt trước mặt tôi. Tự giác đưa đồ ra đây, đừng để tôi phải lục soát."
Nhiếp Thanh Châu thỉnh thoảng có mang điện thoại đến trường, nhưng hôm nay lại tình cờ không mang. Dù Cao Quyên Mai có lật tung trời đất lên cũng không thể tìm thấy bất kỳ vật cấm nào từ chỗ anh.
"Vậy cô cứ lục đi ạ, em thật sự không mang điện thoại." Nhiếp Thanh Châu đứng dậy, đưa cặp cho Cao Quyên Mai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!