Kể từ sau tháng Mười năm 2013 đã có một khoảng trống kéo dài rất lâu. Sự tĩnh lặng này còn khiến lòng người kinh hãi hơn cả những lời chỉ trích và oán hận. Mãi đến tháng Một năm 2014, cuối cùng cũng xuất hiện một lá thư mới.
"Ngày 18 tháng 1 năm 2014: Xin lỗi, lúc viết những lá thư trước em đã ngã bệnh. Em cũng không nhớ rõ lúc đó mình đã nghĩ những gì nữa. May mà những lá thư ấy đều chưa được gửi đi. Có điều lá thư này, em cũng chẳng biết đến khi nào mới gửi cho anh.
Bây giờ em cảm thấy khá hơn nhiều rồi. Em không còn tranh cãi với bác sĩ về việc liệu sự tồn tại của anh có phải đến từ trí tưởng tượng của em hay không. Em đã thừa nhận với bà ấy đó là do em tưởng tượng ra, nhưng chính em biết sự thật không phải thế. Dẫu có sai lầm, em vẫn nguyện tin là vậy.
Đọc thư của anh, em biết anh đang rất bận, dẫu sao cũng là năm cuối cấp rồi. Em hiện đang bảo lưu kết quả học tập, đợi đến mùa hè có lẽ sẽ thi thử vào nhạc viện. Chuyện này dù em không nói, chắc anh cũng đã biết từ lâu rồi nhỉ.
Hôm nay có một người tên Vincent đã liên lạc với em. Anh ta nói mình là quản lý, đã xem được video em hát và muốn nói chuyện với em. Anh ta sẽ là quản lý của em sao? Theo những gì anh ghi trong cuốn sổ tay thì chẳng bao lâu nữa sẽ đến ngày em ra mắt rồi.
Anh từng nói anh là fan hâm mộ của em, anh hy vọng em sẽ bước lên những sân khấu lớn hơn, để tiếng hát của em được nhiều người nghe thấy.
Đó là nguyện vọng của anh sao? Anh sẽ nghe em hát, đúng không?"
"Ngày 7 tháng 2 năm 2014: Hôm nay em đi thu âm rồi, tiết trời vẫn còn lạnh lắm, hoa trong Công viên Trung tâm còn chưa nở. Nghe nói nơi này phải đến tháng Tư mới vào xuân. Công viên Trung tâm mùa xuân sẽ đẹp lắm, đến lúc đó em muốn chụp ảnh gửi cho anh xem. Em đã chọn ngày sinh nhật của anh làm ngày phát hành single đầu tay. Dường như lại ứng nghiệm với kịch bản số phận của anh rồi.
Nhưng vì là tháng Ba, ngoài ngày này ra, em chẳng muốn chọn một ngày nào khác."
"Ngày 28 tháng 3 năm 2014: Bài hát của em phát hành rồi, anh thấy thế nào?"
"Ngày 14 tháng 4 năm 2014: Cảm ơn anh, em rất vui vì anh thích bài hát này. Hôm nay ngồi trên xe, em thấy hoa trong Công viên Trung tâm nở rộ rất đẹp, nhưng lại không có thời gian xuống xe chụp một tấm ảnh. Xin lỗi anh, dạo này em thật sự quá bận, đến ngủ cũng không đủ giấc."
"Ngày 23 tháng 5 năm 2014: Em nhận được giấy báo trúng tuyển của nhạc viện rồi. Anh thi đại học cố lên nhé."
…
Trong khoảng thời gian này, Hạ Nghi hẳn là vô cùng bận rộn. Thời gian vừa ra mắt là lúc cô hoạt động năng nổ nhất, tham gia rất nhiều sự kiện, nhưng trong thư cô lại rất ít khi nhắc đến những chuyện đó, dường như mặc định rằng anh đều đã biết cả rồi. Trong thư, cô chỉ bình thản kể cho anh nghe về những chuyện vặt vãnh thường ngày, giống như đang trò chuyện vu vơ với một người bạn từng thân thiết.
Ngón tay Nhiếp Thanh Châu lướt trên con lăn chuột, đọc hết lá thư này đến lá thư khác. Trong khoảng thời gian sau khi khỏi bệnh, những cảm xúc cô bộc lộ trong thư ngày một ít đi, tựa như đã không còn vướng bận gì về anh, đã an nhiên buông bỏ tất cả.
Anh cũng giống như Tưởng Viên Viên năm xưa, bị Hạ Nghi nhẹ nhàng đẩy ra khỏi ranh giới trong lòng cô, trở thành một "người khác" có chút đặc biệt. Cô không còn dựa dẫm vào anh, cũng không còn mong cầu nhận được điều gì quá nhiều từ anh, cứ thế dần dần rời xa anh.
Ánh nắng rọi lên những ngón tay lạnh giá của Nhiếp Thanh Châu, anh lặng lẽ lăn con lăn chuột.
…
"Ngày 25 tháng 12 năm 2014: Giáng sinh vui vẻ. Bài hát mà anh thích cũng là bài em thích nhất trong album đầu tay của mình. Cuộc sống đại học ở nước ngoài cũng không khác ở trong nước là mấy, nhưng mà em bây giờ chẳng có cuộc sống đại học nào cả. Đến trường sẽ bị vây xem, cũng đã xin nghỉ rất nhiều buổi, phần lớn thời gian đều ở trong phòng thu. Công ty hy vọng nửa đầu năm sau sẽ ra thêm một album nữa, sau này có lẽ sẽ còn bận hơn."
"Ngày 17 tháng 1 năm 2015: Dạo này em đang sáng tác album mới, có rất nhiều cảm hứng, trong đầu lúc nào cũng vang lên những giai điệu mới, nhưng hình như hơi nhiều quá. Em không biết phải hình dung thế nào, nhưng cảm giác có chút bất thường.
Gần đây em cứ luôn suy nghĩ, cả năm nay em đã viết cho anh nhiều thư như vậy, tại sao chỉ cất trong hộp thư nháp mà mãi vẫn không gửi đi? Em cũng không biết lý do là gì, dường như có thứ gì đó đang ngăn em gửi chúng đi vậy.
Thật ra nội dung thư cũng rất bình thường, nếu chúng ta có thể trò chuyện với nhau như thế này, có lẽ cũng có thể hòa hợp như xưa."
"Em chưa bao giờ hồi âm cho anh, vậy tại sao anh vẫn viết thư cho em mỗi tháng? Nếu như em thật sự không đọc được thì sao? Lẽ nào đây cũng là một phần của định mệnh mà anh đã biết trước?"
"Ngày 27 tháng 2 năm 2015: Hình như em lại bệnh rồi. Trong đầu có quá nhiều âm thanh, xuất hiện những tiếng động vô cùng kỳ lạ, tựa như có người cứ đi theo nói chuyện với em, tiếng dòng điện và tiếng chuông đồng hồ điểm giờ, chỉ một mình em nghe thấy."
"Ngày 9 tháng 3 năm 2015: Ngày càng nghiêm trọng hơn, không chỉ ảo thanh mà còn có cả ảo giác, ký ức trống rỗng. Thế giới méo mó, ác mộng từ đêm đen đến ban ngày, từ trong mơ đến hiện thực."
"Ngày 12 tháng 4 năm 2015: Hình như em sắp chết rồi, có phải em đã ở dưới địa ngục rồi không? Hell is buzzing." (Địa ngục đang ong ong)
"Ngày 10 tháng 6 năm 2015: Vincent, quản lý của em, anh ta đã đổi thuốc của em, nửa năm nay em chỉ toàn uống thuốc giả. Anh ta nói, những bài hát em viết lúc bị bệnh còn xuất sắc hơn bình thường, em và căn bệnh của em cộng lại mới là một thiên tài thực thụ.
Anh ta nói nghệ thuật vốn dĩ đã mang gen điên loạn, Van Gogh và cả nhà văn mà anh ta yêu thích đều là vì có bệnh tâm thần nên mới sáng tạo ra những tác phẩm vĩ đại. Đã yêu nghề thì nên cống hiến hết tất cả những gì mình có, nếu có thể để lại những tác phẩm vĩ đại nhất, dù phải trả giá bằng cái chết cũng đáng.
Nhưng em thật sự rất đau khổ, em thật sự không thể chịu đựng nổi nữa, mỗi ngày em đều nhìn và nghe thấy vô số những thứ kỳ quái điên loạn.
Đây là yêu thích sao, đây là đam mê sao, đây là cái giá phải trả sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!