Giờ nghỉ trưa, tòa Cách Trí đông nghịt người. Đám học sinh giỏi của lớp chuyên đều răm rắp ngồi trong lớp làm bài tập, trông chẳng khác gì vẫn đang trong giờ học.
Nhìn sang tòa Tri Hành, lớp nào mà có hơn mười người ở lại thì đã được coi là có tinh thần học tập cao lắm rồi, cả đám chạy loạn khắp trường như bầy ong vỡ tổ.
Từ phía sân bóng rổ, có ba người băng qua tòa nhà thí nghiệm để tiến về phía dãy nhà học. Trương Vũ Khôn ôm quả bóng, vừa đi vừa phấn khích la lối bên cạnh Nhiếp Thanh Châu.
"Oa, anh Châu, mấy cú step
-back ba điểm vừa rồi của cậu đúng là đỉnh của chóp! Triệu Nham với thằng kia kèm sát mà cũng không cản nổi!"
Lại Ninh hậm hực: "Triệu Nham còn bảo anh Châu tránh né va chạm thân thể, rằng dựa vào mấy cú ném ba điểm thì không thắng nổi trận đấu. Thắng nó là được rồi, còn lèm bèm lắm lời."
Mồ hôi chảy dọc cổ Nhiếp Thanh Châu, anh kéo cổ áo, lấy tay quạt quạt cho mát: "Bình thường thôi, cái người làm thay đổi cả giải đấu bằng cú ném ba điểm giờ này vẫn chưa nổi tiếng đâu."
Lại Ninh kinh ngạc: "Anh Châu, cậu đang nói ai vậy?"
Nhiếp Thanh Châu im lặng một lúc rồi xua tay: "Có nói cậu cũng không biết đâu."
Trương Vũ Khôn nhanh ý đưa cho Nhiếp Thanh Châu một chai nước lạnh: "Anh Châu, mấy nay cậu chơi sung thật đấy."
Tuy anh Châu giúp họ chiến thắng, khiến Triệu Nham bẽ mặt thì rất hả hê, nhưng mỗi khi Nhiếp Thanh Châu sa sầm mặt, cái khí thế ấy vẫn có chút đáng sợ.
Nhiếp Thanh Châu nhận chai nước, tu một hơi hết nửa chai, thầm cảm thán cơ thể tuổi mười sáu này đúng là trâu bò thật, chứ cái thân hai mươi sáu tuổi của anh đã bắt đầu phải dùng bình giữ nhiệt pha kỷ tử dưỡng sinh rồi. Anh vừa nghĩ vừa lơ đãng trả lời: "Trong lớp ngột ngạt quá, vận động để giải tỏa chút thôi."
Trương Vũ Khôn lập tức bắt lời: "Đúng rồi, tôi cũng thấy dạo này cậu kìm nén bản thân quá, vừa chăm chú nghe giảng vừa làm bài tập, chẳng giống cậu chút nào."
Thấy Nhiếp Thanh Châu lại xé một túi bánh quy rau củ, Trương Vũ Khôn lại nói: "Với cả, sao dạo này cậu lại thích ăn vặt thế? Cứ tan học là bắt đầu ăn, trước đây tan học là cậu toàn…"
Nhiếp Thanh Châu liếc mắt nhìn Trương Vũ Khôn, cậu ta liền nuốt vội những lời còn lại vào trong. Anh biết cậu ta định nói gì, trước đây cứ tan học là anh lại chạy ra một góc khuất trong trường để hút thuốc.
"Cậu với Lại Ninh, có ai hút thuốc không?" Nhiếp Thanh Châu bỏ mấy miếng bánh quy vào miệng, hỏi bâng quơ.
"Trước đây có hút vài lần, nhưng không nghiện."
"Vậy thì tốt, tôi sắp cai thuốc rồi, nếu là anh em thì cùng cai với tôi. Tôi không hút, hai cậu cũng không được hút." Nhiếp Thanh Châu chỉ vào hai người họ, trịnh trọng nói.
Hai người này vốn dĩ không nghiện, lời của Nhiếp Thanh Châu lại nhấn mạnh tình nghĩa anh em nên đương nhiên đồng ý rất dứt khoát. Nhiếp Thanh Châu hài lòng thu tay lại, thuận miệng hỏi: "Vũ Khôn, đồ ăn vặt này cậu mua ở siêu thị của trường à?"
"Đồ ăn vặt mà cũng cần chúng tôi tự bỏ tiền ra mua sao? Là do Bì Tiểu Ca cống nạp đấy." Vẻ mặt Trương Vũ Khôn có phần đắc ý.
Nhiếp Thanh Châu sững người: "Ngô Tư Viễn? Sao các cậu lại gọi cậu ấy là Bì ca?"
"À, Bì Tiểu Ca chính là Tiểu Bì Ca, "tiểu pig" đó. Cậu xem cậu ta vừa trắng vừa béo tròn như quả bóng, không phải giống heo sao? Dạo này chất lượng bài tập của Bì Tiểu Ca kém quá, toàn sai cả đống, hay là anh Châu cho tôi mượn bài tập chép với…" Trương Vũ Khôn cười hề hề.
Nhiếp Thanh Châu hồi tưởng lại, thành tích của Ngô Tư Viễn ở lớp 10/13 thuộc dạng khá, dáng người hơi mập, tính cách hướng nội, cô độc, không có bạn bè, đúng là một quả hồng mềm dễ bắt nạt. Có lần vào tiết tự học buổi sáng, anh đi ngang qua chỗ Ngô Tư Viễn, còn thấy cậu ấy cúi đầu dùng bút xóa sửa đáp án bài tập, mà sửa cả một mảng lớn.
Thời điểm đó, chắc hẳn Trương Vũ Khôn và Lại Ninh đã chép bài của cậu ấy rồi.
Lẽ nào Ngô Tư Viễn cố tình cho họ chép đáp án sai sao?
"Con giun xéo lắm cũng quằn, thân hình cũng đâu phải do cậu ấy tự…" Nhiếp Thanh Châu đang định nói chuyện phải quấy với Trương Vũ Khôn và Lại Ninh về hành vi bắt nạt của họ, vừa ngẩng đầu lên thì bước chân bỗng khựng lại, kinh ngạc thốt lên: "Hạ Nghi?"
Nhìn lên trên, ở hành lang tầng bảy của tòa nhà thí nghiệm, Hạ Nghi đang tựa vào lan can, nói chuyện mặt đối mặt với một nam sinh đeo kính.
Hạ Nghi vậy mà có thể đối đáp qua lại với người khác ư?
Nhiếp Thanh Châu không khỏi nghi ngờ chính đôi mắt của mình.
"Ái chà, người bên cạnh Hạ Nghi không phải là lớp trưởng lớp 10/1, Văn Chung sao?" Trương Vũ Khôn nhìn theo hướng của Nhiếp Thanh Châu, cất giọng khó chịu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!