Mặt trời đầu thu đã tỏ ra đuối sức hơn so với mùa hè, ánh nắng lười biếng rọi qua khung cửa sổ, trải dài trên tấm ga giường trắng tinh. Chiếc quạt trần trên mái nhà kêu kẽo kẹt, khuấy động mùi thuốc sát trùng nồng nặc khắp phòng.
Trong phòng y tế cũ kỹ nhưng vẫn còn sạch sẽ, chiếc tivi treo tường đang phát kênh tin tức, tiếng bị rè đi đôi chút do máy đã quá cũ. Trên giường bệnh, một chàng trai đang nằm mê man, mái tóc vàng nhạt nổi bật, gương mặt tuấn tú nhưng phảng phất nét ngang tàng, mặc bộ đồng phục xanh trắng của trường Trung học số một Thường Xuyên. Cánh tay gầy gò nhưng vẫn lộ rõ gân xanh đặt bên ngoài chăn.
Chiếc áo khoác của anh vắt trên lưng ghế cạnh giường, ba chữ "Nhiếp Thanh Châu" sau cổ áo được viết nguệch ngoạc bằng một loại bút nào đó. Nét chữ vừa xấu xí vừa cẩu thả, đủ thấy chủ nhân của nó khi viết đã vô cùng thiếu kiên nhẫn.
Nhãn cầu dưới mí mắt chàng trai đột nhiên chuyển động nhanh chóng, hơi thở trở nên gấp gáp. Ngay khoảnh khắc nắm chặt lấy chăn, anh mở bừng mắt, sau một thoáng mơ hồ liền bật dậy như lò xo.
"Chết rồi, chết rồi… Mấy giờ rồi… Sao đồng hồ báo thức không kêu? Đi làm muộn mất…" Anh vừa nói vừa vô thức đưa tay ra mép giường tìm quần áo. Nhìn thấy bộ đồng phục xanh trắng trên đầu giường, anh trừng mắt, ngây người tại chỗ.
Anh cứng đờ người nhìn quanh, xem xét một lượt căn phòng y tế trống không. Chỉ có một chiếc giường bệnh trải tấm ga đã ố vàng, một chiếc bàn trắng bong tróc sơn, một bộ máy tính để bàn hiệu Dell, một chiếc tivi TCL và một tủ sắt màu trắng. Trên kênh tin tức truyền hình, người dẫn chương trình mặc vest chỉnh tề đang nói: "Gaddafi đã trốn khỏi thủ đô, hiện chưa rõ tung tích.
Mới đây, ông ta đã có bài phát biểu trên đài truyền hình Syria…"
Chàng trai bối rối lẩm bẩm: "Gaddafi? Libya? Ông ta… ông ta sống lại rồi sao?"
Anh vô thức đưa tay lên đẩy gọng kính trên sống mũi nhưng lại không thấy gì, rồi sờ lên lông mi mình với vẻ không dám tin: "Thị… thị lực của mình…"
Ngoài cửa vọng lại tiếng bước chân, sau lưng vị bác sĩ mặc áo blouse trắng của trường là một người phụ nữ trung niên mặc bộ đồ màu xám, đeo kính gọng đỏ hùng hổ bước vào, mắng xối xả: "Em không muốn đi học thì cút về nhà cho tôi! Em còn biết em là ai không hả?"
Chàng trai tóc vàng hoe ngớ người, chỉ vào mình: "Tôi… tôi…"
Trong khoảnh khắc ấy, những ký ức xa lạ không thuộc về mình ùa vào tâm trí, anh nói một cách khó khăn: "Tôi… là học sinh lớp Mười trường Trung học số một Thường Xuyên… Nhiếp Thanh Châu? Cô là… cô giám thị của chúng tôi… cô Cao?"
Cao Quyên Mai không để ý thấy nam sinh cá biệt này lại dùng kính ngữ một cách tôn trọng như vậy. Bà ta khoanh tay, tức quá hóa cười: "Ha, em còn biết em là học sinh à? Em là học sinh mà còn dám nhuộm cái đầu vàng hoe như này hả? Em định đi làm xã hội đen phải không? Tôi biết hồi cấp hai em cũng cứng đầu, cũng ghê gớm lắm, nổi tiếng cả cái khu này rồi. Nhưng em đã vào trường Trung học số một Thường Xuyên của tôi thì phải sửa ngay mấy cái thói hư tật xấu đó đi!
Em không biết xấu hổ thì cũng đừng làm mất mặt cái trường này. Mai là nghỉ lễ rồi, tôi nói cho em biết, nếu nghỉ lễ xong mà em chưa nhuộm lại tóc đen thì cút xéo cho tôi!"
Cao Quyên Mai tuôn một tràng mắng Nhiếp Thanh Châu, rồi định lôi anh lên lớp. Chàng trai cao lớn, tay chân cứng đờ như thể lần đầu tiên được anh điều khiển, bị Cao Quyên Mai đẩy cho xiêu vẹo. Giữa mớ hỗn loạn trong đầu, anh hét lên: "Cô Cao! Em vẫn còn chóng mặt!"
Vừa nói anh vừa liếc nhìn bác sĩ của trường bằng ánh mắt cầu cứu.
Bác sĩ của trường là một cô gái trẻ mới đi làm chưa được bao lâu. Cô ấy có vẻ thông cảm với hoàn cảnh của chàng trai này, cậu ta bị đánh ngất rồi khiêng vào đây mà, nên lên tiếng giúp đỡ. Nhờ vậy, chàng trai mới thoát khỏi "bàn tay độc ác" của Cao Quyên Mai, được nghỉ ngơi cả buổi sáng trong phòng y tế.
Bác sĩ rót một cốc nước nóng, đưa cho chàng trai đang ngồi ngẩn ngơ bên giường. Anh khẽ nói cảm ơn rồi nhận lấy, ngẩng đầu nhìn bác sĩ, dù màu tóc rất ngổ ngáo nhưng vẻ mặt anh lại hiền lành.
"Xin hỏi hôm nay là ngày bao nhiêu ạ?"
"Hôm nay à? Hôm nay là thứ Sáu ngày 30 tháng 9. Mai là nghỉ lễ Quốc khánh rồi."
"Vậy… là năm nào ạ?"
Bác sĩ nhìn anh với vẻ kỳ quái, trả lời: "Năm 2011 đó."
Chàng trai mở to mắt, rồi liếc thấy khuôn mặt xa lạ của mình phản chiếu trên màn hình đen của chiếc máy tính cũ kỹ trên bàn làm việc. Anh cảm giác như có cục khí nghẹn cứng nơi cổ họng, nuốt không trôi mà thở cũng không xong, cuối cùng ôm đầu ngã vật xuống giường, than trời gọi đất: "Cứu tôi với!"
Anh nhớ rất rõ, trước khi ngủ thiếp đi, đó là một buổi tối ngày làm việc bình thường của năm 2021. Anh đặt báo thức như thường lệ, định bụng sáng mai dậy sớm ra quán bánh rán ông Vương đầu ngõ xếp hàng mua bữa sáng, rồi đeo khẩu trang đi tàu điện ngầm đến công ty, hoàn thành bài thuyết trình PPT mà sếp giao.
Kết quả là vừa tỉnh dậy, thời gian đã lùi lại mười năm? Anh còn biến thành một cậu nhóc đang học cấp ba tên là Nhiếp Thanh Châu?
Vậy… nói như vậy thì cái bài PPT chết tiệt sửa đi sửa lại tám trăm lần kia, phải chăng là anh không cần làm nữa?
Bác sĩ thấy trên khuôn mặt đau khổ của chàng trai thoáng qua một tia vui mừng kỳ lạ, nhưng lại nhanh chóng bị nỗi buồn thay thế.
Anh uống cạn cốc nước nóng, rồi ngẩng đầu nhìn cô ấy, rất lịch sự hỏi có thể đi vệ sinh được không. Nhìn bóng lưng cậu thiếu niên biến mất sau cánh cửa, bác sĩ lẩm bẩm: "Trông cũng là một đứa trẻ ngoan mà…"
Ánh nắng gần trưa rực rỡ, vì đang trong giờ học nên cả hành lang yên tĩnh đến mức khiến người ta hơi khó chịu. Chàng trai tóc vàng đứng trong nhà vệ sinh, hai tay chống lên bồn rửa, ánh nắng rọi xuống từ má trái, men theo sống mũi và hàng mi tạo thành những mảng tối.
Anh nhìn khuôn mặt trẻ trung, ngang tàng trong gương. Anh nhướng mày, người trong gương cũng nhướng mày theo; anh quay đầu, người trong gương cũng quay đầu theo; anh đưa tay véo má mình, chàng trai trong gương nhăn mặt kêu "ui da".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!