Chương 294: Phiên ngoại 3: Hội chợ truyện tranh 2

Sau khi thích nghi đơn giản, Phong Tuyền đã ổn định lại tâm trạng của mình, hắn trước nay vẫn luôn giỏi việc này.

Họ thậm chí không cần định vị, chỉ cần đi theo những coser kia là có thể tìm được vị trí chính xác của comiket.

Mọi người đều đang bận rộn với công việc của mình, thay tóc giả, trang điểm, thảo luận gì đó với bạn bè, cúi đầu nghịch điện thoại—

Phong Tuyền và Andyver cứ thế tự nhiên hòa vào giữa những người này. Họ mua hai vé từ phe vé ở cổng comiket, rồi bước vào cổng lớn.

Mà lúc này Ba Ra, vừa mới ra khỏi nhà.

Cô theo thói quen lướt newfeed và Weibo, đột nhiên thấy vài hot search.

#Thánh_Tử_siêu_giống_nguyên_tác#

#Gương_mặt_này_là_thứ_con_người_có_thể_sở_hữu_sao#

#Trai_đẹp_tóc_vàng_trai_đẹp_tóc_đen#

#Thế_giới_giả_tưởng#

#Tôi_muốn_trở_thành_cái_bánh_nướng_sốt_tương#

Ba Ra có chút tò mò, bấm vào xem, sau đó, cô kinh ngạc mở to mắt.

Đây là một bức ảnh với góc chụp rõ ràng là chụp lén, ở trên tàu điện ngầm.

Trong ảnh, một thanh niên tóc đen dài đội mũ áo choàng, khóe miệng hơi nhếch lên, vì mũ áo choàng nên chỉ thấy được nửa dưới khuôn mặt của hắn. Nhưng người đứng bên cạnh hắn, tóc vàng, mi vàng, mắt vàng, mặc đồ của Thánh Tử, cong mắt cười, cả người trông thần thánh không thể xâm phạm, trong tay — trong tay lại đang cầm một cái bánh nướng sốt tương!!

Ba Ra gần như muốn hét lên, bàn tay đẹp như vậy, gương mặt đẹp như vậy, anh nên xuất hiện ở nhà hàng Pháp cao cấp nhất! Chứ không phải cầm trên tay cái bánh nướng sốt tương bình dân này!!

Vãi, cái bao bì này, là của tiệm bánh nướng sốt tương dưới lầu nhà mình mà!! Trai đẹp đã từng ở gần mình đến thế sao?! Chúng ta đã hít thở cùng một bầu không khí?!

Ba Ra hít sâu một hơi, cô mở group chat ra, dấu chấm than của Tiểu Nạp đã spam kín màn hình, rõ ràng cô nàng còn phát hiện ra sớm hơn cả mình.

Tiểu Nạp: [Éc u u u éc! Đau khổ!! Tớ vẫn còn ở khách sạn— Oa! Đây là tuyến số 8 đó! Chúng ta phải chuyển sang tuyến này đó!! Biết thế tớ đã ra ngoài sớm hơn rồi huhuhu!]

Cầu Cầu: [Cậu ra khỏi nhà vệ sinh bây giờ đi, chúng ta có thể xuất phát trực tiếp, đến hiện trường sớm biết đâu có thể chụp ảnh chung sớm hơn. [Mặt_lạnh_lùng. jpg]]

Ba Ra: [Aha! Tớ ra ngoài rồi đây!]

Độ hot của game thực tế ảo trước nay vẫn luôn rất cao, những lần lên hot search thỉnh thoảng trước đây đã khiến những người vốn không biết cũng biết đến vài nhân vật nổi tiếng.

Vì vậy hot search #AndyverIvana# ngày càng leo cao, không ai lại ghét ngắm trai đẹp cả.

Ba Ra và mấy người bạn hẹn gặp nhau ở cửa hàng FamilyMart ngay cổng comiket, Ba Ra ngẩng đầu lên, liền thấy một cặp đôi đang khoác tay nhau — cô có thể không nhận ra Nhéo Hông, nhưng cô không đến nỗi không nhận ra cô bạn thân [Công Việc Đều Đi Chết Hết Đi] của mình.

Nhéo Hông trông như một sinh viên đại học, hoàn toàn khác với cái ID đầy mùi lẳng lơ của anh ta. Cách vài bước chân phía sau anh ta, có một thanh niên đang cúi đầu cầm điện thoại, bất ngờ là có bấm lỗ tai, Ba Ra chào hỏi: "A! Anh Thủy!"

Thủy Vô Nguyệt ngẩng đầu, gật đầu với Ba Ra.

Họ đợi một lúc, đến giờ hẹn, Tiểu Nạp và Cầu Cầu mặc bộ đồ được đặt làm theo hình tượng của họ trong game xuất hiện trước mặt mấy người.

Mấy người họ là nhóm chơi thân nhất trong group, những người khác không hẹn giờ này, định vào trong rồi mới liên lạc.

Tiểu Nạp nắm tay Cầu Cầu, nhảy tại chỗ mấy cái: "Không biết có được gặp hai coser lúc nãy không nữa!"

Nhéo Hông cười nói: "Tuy hiện trường khá lớn, nhưng cũng chỉ lớn có thế thôi."

Thủy Vô Nguyệt: "Cậu đang nói nhảm đấy à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!