Mặc dù Phong Tuyền có thiên phú và năng lực về ma pháp bóng tối mạnh nhất, nhưng trên phương diện thích ứng với các ma vật mang thuộc tính bóng tối, hắn thực ra lại không bằng Andyver.
Bởi vì với thân phận Thánh Tử, Andyver thường xuyên phải ra mặt để thanh tẩy những ma vật mà người khác khó xử lý.
Còn Phong Tuyền thì...
So sánh đơn giản thế này đi: ma vật giống như côn trùng trong thế giới này, Andyver thì giống như một loại thuốc diệt côn trùng tự nhiên, bình thường bọn sâu bọ cũng sẽ không dám lại gần anh.
Còn Phong Tuyền thì lại bị đám ma vật coi như lão đại, thậm chí còn có tác dụng hấp dẫn chúng ở một mức độ nào đó. Nói cách khác, bất kể hắn có muốn hay không, hắn trời sinh đã thu hút đám sâu bọ này.
Đặc biệt, hắn còn biết rõ những sâu bọ này thật ra không có ác ý, chỉ đơn giản là muốn nhận hắn làm lão đại mà thôi. Dĩ nhiên, nếu có một ngày Phong Tuyền thực lực không đủ, những ma vật này cũng sẽ lập tức trở mặt cắn ngược lại hắn.
Khi còn là Ivan, bởi vì phần lớn sức mạnh trên người bị phong ấn, nên những con có cấp độ thấp một chút sẽ cảm thấy hắn có uy h**p, còn những con có cấp độ cao hơn thì đại khái sẽ coi hắn như một món mồi ngon.
Tuy nhiên, mặc dù có thể hình dung như vậy, nhưng đối với những ma vật như Huyết Đằng, hắn cũng không đến mức phải tránh như tránh tà.
Phong Tuyền đang định gạt tay Andyver ra, nhưng không ngờ anh lại chủ động buông tay. Chàng trai bịt mắt nghiêng đầu hỏi:
"Tôi xen vào việc cậu rồi à?"
Phong Tuyền đáp: "Anh cũng tự biết sao?"
Andyver bật cười khẽ: "Tôi chỉ nói thật thôi, bộ dạng này của cậu thật sự rất đáng yêu."
Phong Tuyền: "Cảm ơn lời khen."
Cậu thiếu niên tóc đen liếc nhìn chiếc lông vũ trên cổ tay, xác nhận tóc mình đã khô gần hết, sau đó buộc lại gọn gàng. Lông vũ đen ánh kim khẽ đung đưa trên mái tóc. Hắn nói:
"Chuẩn bị đi, sắp tới lượt anh diễn rồi đấy."
Andyver kéo dài giọng: "Biết rồi mà, chẳng phải tôi đến trấn Coca cũng vì để phối hợp sửa chữa lỗi trong kế hoạch của cậu đó sao?"
Cuộc trò chuyện giữa hai người rất ngắn, cũng cố ý tránh xa khỏi tầm mắt của các người chơi và ống kính, nhưng cảnh họ chung khung hình vẫn thu hút sự chú ý của khán giả đang xem livestream.
[Ba Ba] nhìn thấy bình luận, lập tức quay ngoắt đầu lại, vừa vặn bắt gặp cảnh Andyver đang cúi đầu, bèn gầm lên giận dữ: "Anh đang làm gì đấy!"
Andyver ngẩng đầu, vẫy vẫy tay: "Khung cảnh có vẻ kinh khủng quá, Ivan trông hơi sợ, tôi đến an ủi cậu nhóc một chút thôi~"
[Ba Ba] sững người, gần như quên bẵng Ivan chỉ là NPC, tất cả những cảm xúc đó đều đã được lập trình sẵn. Lập tức nói: "Xin lỗi, tôi không để ý—Ivan, cậu có muốn tìm chỗ nào nghỉ ngơi không?"
Bị cuộc trò chuyện của họ thu hút, [Nhéo một cái vào hông bạn] cũng lên tiếng: "Không biết lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì, chúng ta không có kinh nghiệm ở hai cửa trước, rất khó đoán."
Cậu thiếu niên tóc đen lập tức từ chối. Hắn không phải kiểu người cần người khác chăm sóc, cũng không muốn vì mình mà cản trở hành động của các người chơi, liền vội vàng nói:
"Tôi không sao, xin đừng lo lắng!"
[Thả Tui Ra Tui Muốn Nạp] tiến lại gần, lo lắng hỏi: "Nhưng mặt cậu trông tái lắm rồi, thật sự ổn chứ?"
Cậu thiếu niên NPC buộc đuôi tóc nhỏ nở nụ cười: "Xin đừng lo."
Andyver cũng chen vào: "Có tôi ở đây mà~"
Rồi... vẫn bị mọi người đương nhiên phớt lờ.
Andyver sờ sờ mặt mình, lắc đầu thầm nghĩ: Lúc Verdyan các người chẳng thèm để tâm, đến khi Andyver nổi tiếng rồi thì đừng hòng với tới.
Khán giả bên kia màn hình, những người thích anh nhưng thấy anh bị hắt hủi còn thú vị hơn, nhìn Andyver thở dài bên lề, đều phá lên cười.
[Thật đấy, tính cách Verdyan kiểu này tôi mê chết mất]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!