Chương 358: Người đàn ông như tường đá và người phụ nữ yêu dấu

"Chín giờ mười tám phút! Xe buýt tuyến 100?!"

Dục Thành nghiền ngẫm lại những hình ảnh trong ký ức và lời thông báo của phát thanh viên Khương Chấn Vũ, mắt anh bỗng trợn trừng. Anh vội vàng thò đầu ra cửa sổ xe, ánh đèn đáng sợ từ xe cảnh sát đang lao tới ngược chiều chiếu vào. Dục Thành lại hoảng hốt nhìn về phía sau. Trên con đường nhựa tối đen không ngừng xáo động, những mảnh kính vỡ vương vãi đến tận vạch phân cách, vệt máu như đèn xe cảnh sát không ngừng nhấp nháy trong đôi mắt ngày càng nóng rực của anh.

Trong vô số ảo ảnh tàn khốc và đẫm máu, Dục Thành lại nhớ về đêm đầu tiên đó. Đồng xu vẽ một dấu lặng rực rỡ trên không trung, vầng trăng khuyết lạnh lẽo trên bầu trời đêm đen như lưỡi dao cạo rạch ra những vệt máu đỏ tươi. Lần đó, Dục Thành đang lái một chiếc xe cũ kỹ lao về nơi trùng sinh. Chiếc xe chịu đựng những luồng hơi nóng cuồn cuộn do động cơ quá nhiệt. Cho đến khi Dục Thành từ từ quay đầu lại, anh nhìn thấy một nhóm người mặc đồ bác sĩ đang đứng quanh một người được phủ tấm vải trắng dày trên mặt. Dục Thành lặng lẽ đến gần thi thể. Bàn tay buông thõng xuống với chiếc đồng hồ quen thuộc lập tức đâm xuyên qua mọi dây thần kinh của anh. Dục Thành run rẩy che miệng, nhưng cổ họng lại không thể thốt ra nửa tiếng kêu thảm thiết.

"Dục Thành, anh không sao chứ? Anh Dục Thành, anh lại sao vậy? Hôm nay anh cứ mất hồn mất vía, chẳng lẽ bị bệnh rồi à?"

Lần này, Dục Thành lại không nghe thấy giọng của Minh Diệu. Khi tay Minh Diệu thăm dò đặt lên trán anh, toàn thân Dục Thành đột nhiên run lên.

"Minh Diệu? Có chuyện gì à?"

Minh Diệu lắc đầu, tiếp tục nhìn thẳng về phía trước.

Dục Thành ngửa đầu nhìn trời, hôm nay không có gió. Nhưng thời tiết trên cao lại không giống ngày thường, từng cụm mây trắng đang trôi đi rất nhanh. Mỗi khi đồng hồ trên đài phát thanh trên xe sáng lên, Dục Thành đều ngẩng mắt tìm kiếm chiếc xe buýt tuyến 100 đã biến mất từ lâu trong gương chiếu hậu.

9 giờ 07… 9 giờ 08… 9 giờ 10 phút. Ánh nắng màu vàng cam xuyên qua bóng cây lộn xộn chiếu vào mí mắt Dục Thành. Trước khi hốc mắt nóng lên nhưng chưa kịp bùng cháy, Dục Thành cuối cùng không nhịn được mà hét lên.

"Minh Diệu! Quay đầu xe ở phía trước!"

"Tự dưng quay đầu làm gì?"

"Vậy cậu dừng lại ở phía trước một chút! Mau dừng lại! Tôi có chuyện rất gấp!"

Dục Thành như người mất hồn, gương mặt méo mó, dữ tợn, không ngừng ra lệnh cho Minh Diệu. Minh Diệu luống cuống nhìn Dục Thành. Còn Dục Thành lo lắng đến mức không phân biệt được ngày đêm, đôi mắt nóng rát đau nhói bị dòng xe sáng đèn phanh đỏ trong ký ức lấp đầy. Đêm đó, Dục Thành đã bật đèn sương mù, đạp phanh từng chút một nhích về phía trước. Vạch sơn trắng chưa từng thấy cho đến ngày hôm qua được vẽ ở giữa đường.

Một chiếc giày xăng đan nữ màu nhạt quen thuộc đang lặng lẽ nằm trong khu vực được vạch trắng bao phủ. Gần đó là những mảnh kính vỡ, lẫn với máu đỏ tươi và chất lỏng trong suốt như băng tan, lờ mờ phản chiếu ánh trăng mờ ảo.

"Xin cậu đấy Minh Diệu, không kịp nữa rồi! Thật sự không kịp nữa rồi!"

"Anh rốt cuộc muốn nói gì vậy? Cái gì không kịp?"

"Tôi bảo cậu mau dừng xe!"

Minh Diệu vừa vững vàng dừng xe bên đường, tay anh còn chưa rời khỏi vô lăng, Dục Thành đã vội vàng nhảy xuống xe, rồi lại giật mạnh cửa xe phía Minh Diệu.

"Xin lỗi cậu bạn, xe của cậu tôi bắt buộc phải mượn một lát!"

"Không phải chứ, anh Dục Thành? Anh lại giở trò gì vậy?"

"Tôi không có thời gian giải thích với cậu đâu!"

Dục Thành gần như lôi Minh Diệu ra khỏi xe, rồi lại như ném rác, bỏ anh lại ở một đoạn đường xa lạ vắng vẻ. Rầm rầm, chiếc xe mới của Minh Diệu mới đi được hai năm phát ra tiếng ồn như tiếng r*n r* đau đớn trong tay Dục Thành. Minh Diệu điên cuồng vẫy tay về phía Dục Thành đang rời đi và hét lớn.

"Này! Anh làm gì vậy? Anh định đi đâu? Trịnh Dục Thành!"…

Động cơ gầm lên trầm đục, như mãnh thú đang chực chờ trong lồng ngực, buộc mọi thứ xung quanh phải im lặng. Kim đồng hồ rung lên trên mặt số, giống như nhịp tim ngày càng dồn dập bất an của Dục Thành. Dưới bánh xe, một làn khói trắng cuồn cuộn bốc lên như lửa của tinh vân…

"Thừa Mỹ! Đợi anh!"

Nghĩ vậy, Dục Thành lại dùng sức siết chặt vô lăng. Anh cảm thấy thứ gì đó đã chết trong cơ thể mình đang bắt đầu hồi sinh và cựa quậy, trái tim từ màu xám tro biến lại thành màu đỏ tươi rồi đập mạnh. Đến nỗi Dục Thành không hề cảm nhận được cảm giác đau âm ỉ và chao đảo như mất trọng lượng khi bánh xe vượt qua những chiếc xe khác.

Bóng đen hai bên đường nhanh chóng hóa thành những vệt mực lướt qua, mơ hồ không thành hình. Thế giới cũng bị nén lại trên quỹ đạo ánh sáng mờ ảo và chật hẹp trước mắt. Dục Thành đạp ga, kim đồng hồ rung lên dữ dội trên mặt số, không kiêng dè mà ngày càng điên cuồng vắt kiệt từng giọt xăng trong bình. Trong khoảnh khắc tăng tốc ở khúc cua cuối cùng, Dục Thành đã cắm sâu cả linh hồn và máu thịt của mình, cùng với thân xác kim loại đó vào sự lạnh lẽo và thuần khiết của tốc độ.

Trong gương chiếu hậu kéo theo không còn là con phố chết chóc, mà là vết nứt thời gian vừa bị lưỡi dao của đam mê chém ra rồi nhanh chóng khép lại…

"Vào khoảng 9 giờ 18 phút sáng nay… xe buýt tuyến 100 đã va chạm với một chiếc xe tải 2.5 tấn đi ngay sau… nhiều hành khách bị thương nặng. Một nữ hành khách…"

Giọng của Khương Chấn Vũ tiếp tục vang vọng trong xe. Cho đến khi xe buýt tuyến 100 và chiếc xe tải 2.5 tấn theo sau cuối cùng cũng hiện ra trong tầm mắt, động cơ cũng dần dần lắng xuống trong tay Dục Thành, thế giới cũng từ từ hiện ra đường nét ban đầu từ trong sự mơ hồ. Dục Thành thở phào một hơi dài. Lúc này, anh mới đột nhiên cảm thấy một cơn đau thấu tim, trong cột sống như bị rót vào một luồng sét lỏng nóng bỏng, dòng chảy xiết cuồn cuộn rung chuyển khiến toàn thân anh hồi lâu mới trở lại bình tĩnh. Dục Thành lái xe đến bên cạnh xe buýt, ánh mắt Thừa Mỹ luôn khóa chặt phía trước. Dục Thành lại từ từ giảm tốc độ, cho xe chạy song song với chiếc xe tải 2.5 tấn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!