"Sáng tác?"
"Vâng."
Kim Soom nghịch mái tóc bím theo thói quen. Cô đang dạy keyboard để kiếm tiền cho album của ban nhạc. Với vai trò người phụ trách sáng tác cho ban nhạc, cô hoàn toàn có thể dạy nếu muốn, nhưng tự bản thân cô cảm thấy mình chưa đủ giỏi để làm điều đó.
"Cậu cũng muốn học sáng tác nữa sao? Tôi không đủ kỹ năng để dạy ai đâu. Nếu tìm xung quanh, có rất nhiều giáo viên giỏi khác."
"Nhưng em muốn được học từ cô, thưa cô."
Đó là một giọng nói chứa đầy ý chí kiên định. Kim Soom hơi đảo mắt.
Cô tỏ ra nghi ngờ. Bản thân không nổi tiếng về sáng tác, tất nhiên cô cảm thấy bối rối khi một học sinh vừa mới đến sau khi nhìn thấy tờ thông báo lại yêu cầu được dạy sáng tác
- thứ thậm chí không phải là chuyên môn chính của cô.
Bo Myung cũng nhận ra Kim Soom đang bối rối. Anh nhanh chóng vắt óc suy nghĩ.
"Cô là tay keyboard của ban nhạc Rainbow... phải không ạ?"
"Ôi trời, cậu biết Rainbow ư?"
"Vâng. Em thích Rainbow. Không ngờ lại được gặp cô ở đây! Theo em biết thì cô cũng là người viết nhạc cho Rainbow."
"Đúng vậy!"
Ngay lập tức, sự bối rối của Kim Soom chuyển thành niềm vui và cô ấy đỏ mặt.
"Em thích tất cả các bài hát của Rainbow. Liệu có cách nào để em được học từ cô không?"
"Thật thú vị khi một học sinh trẻ tuổi lại biết các bài hát của chúng tôi. Hẳn là cậu thực sự rất quan tâm đến âm nhạc!"
Thứ Bo Myung thực sự thích là những bản ballad của Kim Soom, chứ không phải các ca khúc trong album của ban nhạc indie Rainbow. Anh thậm chí còn chưa từng nghe kỹ nó. Tuy nhiên, những bản ballad do Kim Soom sáng tác vẫn chưa được ra mắt thế giới. Anh quyết định nói rằng mình thích các bài hát của Rainbow sẽ thuyết phục hơn.
Đó là một quyết định đúng đắn. Rainbow đang bắt đầu có được lượng người hâm mộ, và Kim Soom rất phấn khích khi biết một học sinh trung học thích các bài hát của nhóm.
"Vâng, làm ơn."
Cậu có một ngoại hình vô cùng ưa nhìn và còn rất lịch sự, không giống những học sinh trung học ngày nay. Giọng điệu của cậu như vừa bước ra từ một cuộc họp kinh doanh.
Dù lo lắng không biết mình có thể dạy cậu tốt hay không, Kim Soom bắt đầu cảm thấy hào hứng muốn thử sức.
"Cậu đã từng học piano chưa?"
"Rồi ạ. Nhưng đó là khi em còn nhỏ nên giờ ngón tay cứng đờ rồi."
Anh đã theo học tại một lớp piano cho đến năm đầu cấp hai. Đó là lớp học duy nhất anh được theo đuổi vì ước mơ do hoàn cảnh tài chính khó khăn. Có lẽ anh vẫn có thể chơi piano nếu là cơ thể của Bo Myung, nhưng cơ thể hiện tại là Kang Do Wook. Anh nhớ trong đầu, nhưng chưa quen với cơ thể này.
'Liệu mình có thể chơi piano bằng đôi tay của Kang Do Wook?'
Kim Soom gật đầu.
"Vậy thì cậu phải biết đọc nốt nhạc. Cậu biết về hợp âm đến đâu rồi? Nếu muốn sáng tác, cậu cần ít nhất phải biết về hợp âm."
"Vâng, em biết tất cả các hợp âm."
"Thật nhẹ nhõm!"
Ngay lúc đó, một người đàn ông ngoài ba mươi bước vào. Một người đàn ông với mái tóc rối bù, trông tiều tụy với cổ áo sơ mi bật mở.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!