Chương 2: Bẫy tình

Editor: Trang Thảo.

Ha ha ha, A Thanh tốt đẹp của tôi ơi. Hóa ra vẻ ngoài trông có vẻ khinh khỉnh với mọi thứ của anh chỉ là lớp vỏ bọc. Lột lớp da đó ra, anh cũng giống như tôi, đều chẳng thể bước ra ngoài ánh sáng.

Của anh, đương nhiên đều là của anh hết. Chỉ cần anh muốn, cả con người tôi cũng có thể trao cho anh. Nhưng ai có thể đọc hiểu được sự mập mờ của anh đây? Ngay cả tôi cũng chẳng nhìn ra được.

Cũng giống như việc vĩnh viễn chẳng có ai hiểu được h*m m**n nhìn trộm của tôi. Anh cũng không hiểu.

Tôi bắt đầu rình coi Đỗ Nhược Thanh từ nửa năm trước.

Nói đúng ra, kể từ lần đầu tiên gặp anh, tầm mắt tôi chưa từng rời đi. Tôi vĩnh viễn không quên được ngày hôm đó. Anh đứng trong hàng ngũ đón tân sinh viên, tựa như một bức tượng thần bị đặt nhầm lên kệ triển lãm. Toàn thân anh là những đường nét sắc sảo được tạc khắc tinh tế, xa cách, lạnh lùng nhưng đầy mê hoặc.

Một gương mặt đảo lộn chúng sinh như thế lại đi kèm với đôi bàn tay làm loạn lòng người. Chúng thon dài và mạnh mẽ như những đốt trúc xanh.

Ngay cả mỗi sợi gân xanh cũng mọc đúng vị trí trong tim tôi.

Tôi lén nhìn hàng vạn lần, quen thuộc đến mức có thể dùng tay không tạo ra một bản sao hoàn hảo để an ủi nỗi lòng ngứa ngáy khó nhịn của mình. Tôi theo dõi anh, bám đuôi anh, đăng ký tất cả các lớp học công khai có mặt anh và túc trực tại mọi nơi anh xuất hiện. Không sai, gia nhập câu lạc bộ kịch cũng là vì anh.

Tôi hận không thể gắn lên người anh máy định vị, máy nghe trộm, thậm chí là camera. Tôi muốn nhìn trộm tất cả về ạnh, cơ thể anh, linh hồn anh và cả những d*c v*ng bẩn thỉu nhất của anh nữa.

Tiếc là không ai biết điều đó. Dẫu sao trong mắt mọi người, tôi vẫn luôn là một đứa trẻ ngoan ngoãn, hoạt bát, đáng yêu và tràn đầy ánh nắng.

Nhưng giờ đây, tôi nghĩ mình đã tìm được tri âm. Người tôi mê luyến đến điên cuồng cũng đang mơ tưởng về tôi một cách b*nh h**n. Chuyện này thực sự quá thú vị.

Tôi sẽ không đi tìm anh để đối chất đâu. Phân tích tình yêu một cách thẳng thừng thì có gì vui chứ? Con mồi thì phải từng bước, từng bước bước vào bẫy mới thú vị. Nếu không, sao có thể gọi là sa vào lưới tình được?

Đỗ Nhược Thanh, tôi muốn anh phải bò ra khỏi góc tối u ám kia, từng bước, từng bước tiến về phía tôi.

Tôi kết bạn với Đỗ Nhược Thanh từ nhóm chung của câu lạc bộ, nhắn tin nói rằng tôi đã giúp anh nhặt lại áo khoác. Đồng thời, tôi cũng gửi tin nhắn phản hồi cho số điện thoại ẩn danh kia: [Nhiêu đây thì chưa đủ đâu nha, tôi có thể "ăn" được nhiều hơn thế nữa kìa.]

Khung chat của Đỗ Nhược Thanh hiện trạng thái "đang nhập văn bản" suốt buổi nhưng chẳng có một chữ nào được gửi qua. Trong khi đó, hộp thư tin nhắn lặng đi ba giây rồi lập tức nổ ra một câu đầy vẻ không thể nhẫn nhịn: [Đm!]

Tôi gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ anh bị k*ch th*ch đến mức gân xanh nổi đầy người, hơi thở dồn dập và đôi mắt đỏ ngầu. Càng nghĩ, tôi lại càng thấy hăng hái. Tôi nhất định phải gặp anh ngay lập tức, thế là tôi hẹn Đỗ Nhược Thanh ra quán cà phê.

Khi tôi mang áo khoác đến, Đỗ Nhược Thanh đang ngồi bên cửa sổ. Trông anh tĩnh lặng như một bức tượng điêu khắc bằng tuyết, quanh người tỏa ra hơi lạnh như vừa mới dội nước đá xong. Trên bàn đã đặt sẵn một ly Mocha mà tôi yêu thích nhất. Tôi khẽ nhếch môi, trưng ra nụ cười ngoan ngoãn, ngây thơ nhất rồi tiến lên chào hỏi.

Ánh mắt Đỗ Nhược Thanh rõ ràng đã dao động một chút.

Sau vài câu xã giao khách sáo, tôi đưa trả quần áo cho anh. Lúc chạm vào đầu ngón tay lạnh lẽo ấy, tôi cố ý lướt nhẹ qua vết sẹo hình trăng khuyết kia, rồi thuận miệng hỏi: "Đúng rồi, đàn anh, anh có dùng nước hoa không? Quần áo thơm quá đi mất."

Vừa hỏi, tôi vừa vén cổ áo anh lên, áp sát mũi hít một hơi thật sâu, rồi ngẩng đầu cười với anh: "Em cực kỳ thích mùi này."

Ngón tay Đỗ Nhược Thanh siết chặt lấy chiếc áo, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, ánh mắt nhìn tôi cũng trở nên đặc quánh lại. Một hồi lâu sau, anh m khó khăn nuốt nước bọt, khẽ nói: "Tôi không dùng nước hoa."

"Oa, vậy đó là mùi cơ thể tự nhiên của đàn anh sao?"

Nói xong, tôi mới giả vờ ngượng ngùng cúi đầu xuống. Dưới gầm bàn, tôi có thể nhìn thấy rõ ràng đôi chân dài của anh đang vươn ra hai bên người tôi. Chiều cao một mét chín mươi hai khiến đôi chân dài ấy dễ dàng lấn sang lãnh thổ của tôi. Đôi giày thể thao giản đơn, nhưng cơ bắp ở bắp chân lại thô cứng và mạnh mẽ, dường như chỉ cần khép lại là có thể giam cầm tôi dưới thân.

Tôi dốc sức kìm nén hơi thở có chút dồn dập, ngẩng đầu lên với vẻ mặt như không biết phải làm sao, nói với một Đỗ Nhược Thanh đang ra sức kiềm chế: "Thật ra, em hẹn đàn anh ra ngoài, ngoài việc trả áo thì em còn muốn nhờ anh giúp một việc."

"Chuyện là... em đang bị một kẻ b**n th** quấy rầy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!