Chương 9: (Vô Đề)

Khương Bảo: "Anh trừng mắt với tôi làm gì! Nhận điện thoại đi chứ!"

Tạ Liệu Nguyên: "…?"

Mặc dù trong lòng khó chịu, nhưng anh vẫn bấm nút trả lời.

Khương Bảo hỏi thẳng, dù sao Tạ Liệu Nguyên có nghe cũng không hiểu được, "Nhớ ra chưa?"

"…Rồi."

"Tôi biết cậu có rất nhiều điều muốn nói, nửa tiếng sau gọi lại cho tôi, còn nhớ số tôi chứ?"

"…Ừm."

Khương Bảo thở phào: "Vậy cậu cúp máy trước đi, tôi ở bên này không tiện nói chuyện."

Sau mười mấy giây im lặng, bên kia cúp máy.

Tạ Liệu Nguyên nhìn xung quanh, quanh đây chỉ có một người là anh, vậy nên cái gì gọi là "không tiện nói chuyện"?

Cô ấy luôn là người kiêu ngạo, nhưng hôm nay ngữ khí nói chuyện trong điện thoại… có gì đó khang khác.

Khương Bảo vô cùng vui vẻ, rốt cuộc cô cũng không uổng công vô ích kiên trì dụ dỗ nãy giờ.

Cô đã phân tích tình hình rồi, anh năm của cô vẫn còn tâm trạng tổ chức hoà nhạc, chứng tỏ mình vẫn ổn.

Đoạn video cô tham gia cuộc thi tranh luận vẫn còn trên mạng, điều này cho thấy Khương Bảo vốn dĩ không hề vô cớ biến mất.

Chỉ là hai người đã hoán đổi cơ thể cho nhau mà thôi.

Dựa vào sự hiểu biết của cô về Lâm Xán, nếu phát sinh chuyện thế này mà đối phương lại không liên lạc với cô, rất có thể Lâm Xán đã mất đi một đoạn kí ức nào đó.

Có nghĩa là… con bé không biết bản thân mình là Lâm Xán chứ không phải Khương Bảo.

Khương Bảo mở cửa xe định rời đi.

Tạ Liệu Nguyên muốn giữ cô lại, nhưng Khương Bảo né đi.

"Anh đừng chạm vào tôi, tôi không thoải mái."

Tạ Liệu Nguyên: "Cô không định giải thích rõ ràng à?"

Khương Bảo: "Tôi không có ý đồ gì với anh cả, cũng không có theo dõi anh, con gái vốn dĩ luôn thay đổi thất thường."

Tạ Liệu Nguyên: "…"

Anh sững lại, lần này ngữ khí nói chuyện của đối phương giống Khương Bảo như đúc.

Trong trường có rất nhiều người theo đuổi Khương Bảo, mà lúc nào cô cũng từ chối thẳng thừng chẳng chừa mặt mũi cho ai, đã làm tan nát vô số con tim.

Khương Bảo không thèm để ý tới anh, lấy điện thoại ra nhìn thời gian, bây giờ là 9 giờ, cũng có nghĩa là khoảng 9 giờ 30 Lâm Xán sẽ gọi điện cho mình.

Cô đi ra khỏi bãi đỗ xe ngầm, bắt một chiếc taxi ven đường.

Lúc chuông điện thoại vang lên, đồng hồ chỉ 9 giờ 27 phút.

Lâm Xán nói năng lộn xộn nói: "Không phải là do em cố tình đâu, em cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, ban nãy em cũng vừa mới nhớ lại."

Khương Bảo ngửa ra sau: "Em không nói cho người khác đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!