Chương 67: (Vô Đề)

Cố Vũ: "Làm vậy có sao không."

Tại sao cậu lại... tin tưởng cậu ta đến vậy? Câu cuối cùng không được hỏi thành tiếng, cậu biết mình không có tư cách.

Khương Bảo: "Biết thì đã làm sao, có chứng cứ không?"

Cố Vũ tỉnh táo lại, cậu lưỡng lự vài giây: "Tớ biết rồi, vậy lát nữa tớ sẽ cầm sổ đến cho cậu, có điều, sao cậu lại tin tưởng tớ vậy?"

Khương Bảo nhấn mạnh từng chữ: "Chúng ta đều có phần tham dự."

Hơn nữa cô rất có mắt nhìn người, bề ngoài đối phương tuy là ôn hoà, nhưng bên trong lại cất giấu sự không cam lòng và dã tâm ngùn ngụt.

Cố Vũ: "…"

"Vậy cảm ơn cậu nhé." Nói xong, Khương Bảo quay người đi về phía trước.

Bên nhau một khoảng thời gian, nói thật lòng thì có thích một chút.

Nhưng có rất nhiều thứ quan trọng hơn cả thích, cô tuyệt đối sẽ không vì người khác mà thay đổi chính mình, đối phương chắc hẳn cũng vậy.

Không cần phải miễn cưỡng, cho dù bây giờ chỉ là một điềm báo nhỏ, nhưng thực ra tương lai đã có thể thấy trước rồi.

Cố Vũ đứng yên tại chỗ, cậu vốn còn muốn nói với đối phương, mình đã lấy chút tiền kia mở một studio với vài người bạn quen trên mạng.

Có điều studio thuê ở khu rẻ nhất, mọi người đều cầm laptop đi làm, vách tường loang lổ, ngay cả ghế cũng là đồ secondhand, có thể coi là công ty startup tồi tàn nhất. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Cậu cũng ngại mời cô đi tham quan, vẫn là thôi đi.

Đợi thêm một thời gian nữa, rồi sẽ có một ngày cậu sẽ khấm khá hơn.

Cố Vũ canh 10 phút trước khi vào lớp chạy đến lớp 1 lấy sổ ghi chép.

Lục Mẫn ra ngoài, thấy người tới không phải là Lâm Xán thì có hơi bất ngờ: "Khoan đã, sao lại là cậu?"

Cậu nhớ hai người cũng không học cùng lớp.

"Tôi tiện đường đến lấy."

Lục Mẫn: "Vậy được."

Cậu vẫn còn nhớ người này, ở trong văn phòng học kỳ trước…

Xem ra quan hệ hai người này thật sự rất tốt.

"Lần trước cô ấy giúp cậu làm chứng chuyện kia, nhưng nếu sau này cậu gặp phải phiền phức gì, có thể nói với tôi."

Giữa con trai với nhau thì sẽ dễ nói chuyện hơn so với con gái.

Cố Vũ do dự một chốc rồi nói: "Cô ấy quả thực có giúp tôi, nhưng không phải là làm chứng."

"Cái gì?" Lục Mẫn sững người vài giây, bỗng nghĩ tới gì đó, đột nhiên biến sắc.

Lúc đó cậu đã cảm thấy chuyện kia có gì đó không đúng lắm, chỉ là không phỏng đoán theo hướng kia…

Lục Mẫn vốn là người rất thông minh, vừa nghe đã hiểu, cậu phẫn nộ nắm lấy cổ áo đối phương: "Cậu đang nói bậy! Cậu đây là phỉ báng."

"… Thì cậu cứ coi như là tôi đang nói bậy đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!