Khương Bảo cảm thấy đám người này vô cùng nhạt nhẽo, cô không muốn nói gì cả, chỉ muốn về lẹ, thực sự không có chủ đề chung nào cả.
Nửa tiếng sau, cả studio ở trong nhà hàng cách đó 500 mét.
Khương Bảo vô cùng bất đắc dĩ, cho dù đám người này có mời cô cũng không nên tới chỗ này chứ! Lại còn gọi cả đống rượu như thế, còn lâu cô mới uống!
"Hôm nay may mà có em gái này giúp nên trang web của chúng ta mới có thể thuận lợi trực tuyến, nào mọi người kính em ấy một ly!" Một người đàn ông trung niên đề nghị, những người khác đều hồ hởi nâng ly rượu lên.
Còn có người thân thiện rót cho Khương Bảo một ly, sau đó đưa cho cô.
Dưới ánh nhìn của mọi người, Khương Bảo cẩn thận nhấp một ngụm nhỏ, giây trước cô còn đang hoài nghi có khi nào phải nhập viện không, thì giây sau liền phát hiện rượu này cũng được phết, không dở chút nào.
Cô lại nhấp thêm một ngụm.
Bà chủ đưa menu tới, mấy người liền giục Khương Ngọc gọi món.
Gọi món xong, Khương Ngọc nói: "Chị gái ơi, chị lấy cho tụi em nhiều nhiều lên nhé, có được không."
"Đương nhiên là được rồi, anh chàng đẹp trai." Bà chủ được gọi "chị gái" liền sướng rơn, cười giả lả rời đi.
Khương Bảo: "…"
Sau khi bà chủ đi, người cùng bàn cười nói: "Đẹp trai đúng là có lợi, lần nào cục cưng A Ngọc ra tay thì đồ ăn lúc nào cũng đặc biệt đầy đủ."
"Hôm nay là bà chủ đấy, chứ ông chủ thì còn hào phóng hơn, lại còn tặng thêm đồ, đúng là nam nữ đều mê mệt!" Một người khác nói. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Khương Bảo: "…"
Cái quần què gì vậy, anh tư của cô ngày nào cũng ăn mặc sạch sẽ chỉnh tề là để lúc ăn cơm đi mê hoặc chủ quán hả?
Khương Bảo có lo lắng Khương Ngọc không thích ứng được với các mối quan hệ trong cuộc sống, nhưng cô luôn bận bịu với công việc của mình, không có thời gian để chăm sóc và theo sát.
Không ngờ được anh hoà nhập rất tốt.
Mấy người trong studio làm gốm này đúng là… một lời khó nói hết, lại còn bắt anh tư của cô đi qua bên cạnh mua trà sữa, mua nước màu, mua trái cây.
Gọi một tiếng chị gái là hầu như lần nào cũng được tặng thêm đồ, chủ mấy tiệm đó toàn là phụ nữ! Anh tư của cô hệt như một tên xấu xa chuyện đi lừa gạt phụ nữ vậy!
Khương Bảo rất muốn nói không cần đâu, tôi có tiền, nhưng lời đến bên môi lại không nói ra được, Khương Ngọc rõ ràng là rất vui vẻ, thích chơi cùng những người này, thoải mái còn hơn lúc ở nhà.
Ở một mức độ nào đó, nhân duyên của anh tốt hơn cô nhiều.
Hồi trước cô chỉ chăm chăm vào công việc của mình, làm gì có thời gian dừng lại xem người khác sống thế nào.
Đối với Lâm Xán như vậy… mà anh tư cũng như thế, mặc dù bọn họ đều là những người rất thân thiết của mình.
Khương Bảo không nói gì, chỉ nhìn xung quanh một vòng.
Lúc cô không nói chuyện, thoạt nhìn không được hiền lắm, âm thanh nói chuyện của mọi người dần bé lại.
"Khương Ngọc, em gái cậu lợi hại thật đấy, không chỉ xinh xắn mà còn biết lập trình, thành tích của cô ấy nhất định rất tốt đúng không." Có người muốn làm dịu bầu không khí nói.
Khương Ngọc kiêu ngạo ưỡn ngực: "Không phải là rất tốt, mà là tốt nhất, Bảo nhi toàn đứng nhất không đấy! Em ấy còn biết nói rất nhiều thứ tiếng!"
"Tôi cũng biết nói tiếng Tứ Xuyên, tiếng phổ thông và thêm một chút tiếng Hà Nam nữa." Có người tếu táo nói.
Khương Bảo nhàn nhạt nói: "Tôi chỉ nói những thứ tiếng phổ biến như tiếng Pháp, tiếng Đức, tiếng Anh thôi, chắc hẳn có nhiều người biết lắm, không có gì lợi hại cả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!