Sự việc đã đến nước này, Dư Huyên cũng không tiện nói gì nữa.
Anh suy nghĩ một hồi mới nhắc nhở: "Tôi thấy người đàn ông ban nãy giữa lông mày sát khí rất nặng, cô phải cẩn thận một chút. Thà đắc tội quân tử, chứ đừng đắc tội tiểu nhân."
Khương Bảo: "Trong lòng tôi tự có tính toán."
Bình thường cô đi đâu cũng có Alva theo sau, nếu ông ấy có chuyện phải giải quyết thì sẽ cho những người khác theo.
Khương Bảo rất tự biết mình, cô biết rõ bản thân rất đáng ghét, có rất nhiều người đang chờ mong nhìn trò cười của cô.
Sau khi hai người tạm biệt nhau, Khương Bảo không còn nơi nào để đi, cuối cùng đành phải về nhà.
Vừa vào cửa, cô đã ngửi thấy mùi thơm.
Lâm Xán đi ra từ phòng bếp, vẻ mặt hơi mất tự nhiên nói: "Em làm cơm xong rồi, xíu nữa là ăn được."
Khương Bảo giật mình, mặt không cảm xúc hỏi: "Em đâu cần làm việc này, người giúp việc đâu?"
"Người giúp việc nghỉ lễ rồi, hôm nay tương đối đặc biệt… là sinh nhật của chúng ta, em đặt luôn bánh kem rồi."
Khương Bảo giật mình, sinh nhật?
Sau khi được bế về Khương gia, người ta chọn đại một ngày làm sinh nhật cho cô, thì ra là phải sớm hơn một tháng.
Vậy năm nay chính là sinh nhật 18 tuổi.
Khương Bảo nghĩ nghĩ, hình như đây là lần đầu cô ăn sinh nhật…
Cô cảm thấy việc mình ra đời quả thực không phải chuyện đáng để vui mừng gì
nên cũng chẳng để tâm đến.
Đương nhiên, cô cũng không thích người khác chúc mừng mình.
Đối với cô mà nói, ngày hôm nay chẳng khác gì so với 364 ngày khác trong năm.
Lâm Xán có hơi lo lắng: "Em không biết chị thích ăn gì, cơ mà em đã xào vài món… còn có bít tết áp chảo nữa."
Khương Bảo là sát thủ phòng bếp, còn Lâm Xán từ nhỏ đã phụ giúp Lâm gia làm cơm, cô có thể dễ dàng chuẩn bị một bàn thức ăn thịnh soạn.
Lâm Xán: "Chị ngồi trước đi, sắp xong rồi."
Khương Ngọc cũng cười hì hì nói: "Đúng đó, em mau ngồi đi Bảo nhi, em 18 tuổi rồi, sau này là gái lớn đó nha."
"Bây giờ em cũng là gái lớn." Khương Bảo cười cười, cô không nói gì mà kéo ghế ra ngồi. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Sau khi đồ ăn được bưng lên đầy đủ, Lâm Xán thắp nến, nhìn Khương Bảo nói: "Chị mau ước đi."
Khương Bảo: "Em tự ước đi."
Lâm Xán cúi đầu, giọng cô rất khẽ: "Nhưng em thấy hiện tại mọi điều ước của em đã thành hiện thực rồi, nếu như có điều ước mới, vậy em sẽ ước chị được vạn sự như ý."
Cô nhìn ánh lửa lay động nói tiếp: "Trước giờ em chưa từng nói, nhưng em thực sự vô cùng vui mừng vì có một người chị như chị, đây có lẽ chính là chuyện may mắn và hạnh phúc nhất mà em gặp được trong 18 năm qua."
Chị là người quan trọng nhất với em trên thế giới này, vượt qua tất cả những thứ khác.
Con người lúc nào cũng vậy, đối với những người càng thân thiết thì càng yêu cầu khắt khe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!