Chương 63: (Vô Đề)

Tạ Liệu Nguyên ngây người về đến nhà.

Quản gia nhìn thấy anh đi vào, mỉm cười nói: "Nhị thiếu gia muộn thế này rồi mới về đấy à."

Tạ Liệu Nguyên ngồi lên sofa, tay chống cằm, mười mấy giây sau, anh bỗng ngẩng đầu nói: "Đưa cho tôi một chai rượu, tôi muốn uống một ly."

Quản gia có hơi bất ngờ: "Muộn thế này rồi nhị thiếu gia còn muốn uống rượu sao?"

So với đại thiếu gia lúc nào cũng oang oang, những người hầu này càng thích nhị thiếu gia trầm tĩnh hơn, cảm thấy đối phương đáng tin cậy hơn.

Tạ Liệu Nguyên: "Không đúng, cho tôi hai chai."

Quản gia: "…"

Ông cũng không tiện nói gì nữa, quay người đi vào hầm rượu.

Tửu lượng của Tạ Liệu Nguyên không tệ, có điều anh uống đã nhiều, trong lòng lại sốt ruột, khó tránh khỏi suy nghĩ lung tung.

Trong lòng anh buồn bực, Khương Bảo sao có thể ở bên một thằng nhãi con 

chứ??

Anh biết Lục Mẫn, thằng nhãi này có thể coi là nổi bật trong đám trẻ con, Lục gia mấy đời làm quân đội, có quyền thế, gia giáo vô cùng nghiêm khắc.

Lục Mẫn được một tay ông nội nuôi lớn, người già nghiêm túc cứng nhắc, dạy ra được một đứa cháu trai khác hoàn toàn với đám vô lại trong giới, có thể coi là chính trực ngay thẳng.

Nhưng vấn đề là, quá chính trực… hơn nữa tuổi còn quá nhỏ, không có trải nghiệm. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Tạ Liệu Nguyên âm thầm theo dõi, liền phát hiện giữa hai người đang không được vui.

Lục Mẫn sẽ không đồng tình với cách làm của Khương Bảo… mà cô cũng không phải là loại người dễ dàng thoả hiệp.

Sớm muộn gì cũng lật thuyền thôi.

Tạ Liệu Nguyên tự an ủi chính mình, bỏ đi, ai mà chẳng có người yêu cũ, không đáng để mình để trong lòng, dù sao cũng sẽ chia tay thôi mà.

Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng anh vẫn thấy bức bối.

Tạ Hồng đang xử lý công việc trong văn phòng, ông nghe người nói Tạ Liệu Nguyên đang ở dưới lầu uống rượu, liền cầm bộ đồ đi xuống xem có chuyện gì.

Ông đã mất hết hy vọng với Tạ Luật Phàm, bây giờ chỉ còn đứa con trai thứ hai để dồn hết hy vọng.

May mà con trai nhỏ chưa bao giờ để ông phải thất vọng, coi như cũng được an ủi.

"Con sao thế này? Nửa đêm nửa hôm không ngủ mà ngồi đây." Tạ Hồng nhíu mày hỏi.

Tạ Liệu Nguyên say khướt, anh ngẩng đầu nhìn ông, đột nhiên huơ huơ tay.

Tạ Hồng không hiểu gì, nhưng vẫn đi tới.

Lúc ông sắp đến gần, Tạ Liệu Nguyên bỗng đứng phắt dậy, vươn tay ôm lấy cổ 

Tạ Hồng.

Tạ Hồng: "…"

Người hầu bên cạnh: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!