Sau khi bọn họ lên xe, phía sau tổng cộng có 4 người, tuy rằng có hơi chật, nhưng vẫn đỡ hơn xe buýt nhiều.
Đổi lại là lúc trước, Khương Bảo sẽ không tài nào tưởng tượng ra cảnh này.
Tào Hành vừa lái xe vừa cười nói: "Mấy người chắc là đến từ vùng khác, hẳn là chưa từng được ngồi xe xịn thế này bao giờ."
Con xe gã đang lái là BMW x series.
Khương Bảo: "…"
Ngày thường tài xế sẽ đưa đón cô bằng chiếc Rolls
-Royce Extended Phantom, nhưng có hơi xa hoa nên sau này đã đổi sang con Lincoln tương đối gần gũi với mọi người, cô còn có vài chiếc xe thể thao, có điều đều để ở trong gara, rất ít tự mình lái xe.
Triệu Uyên Thanh ngượng ngùng cười, trong lòng mắng chửi thằng cha này đúng là đáng ghét.
Hai người chẳng ai mở miệng, nhưng mấy người đàn ông trong xe liên tục xu nịnh, Khương Bảo chỉ cảm thấy ồn muốn chết.
Hoá ra khả năng thích ứng của con người rất mạnh, chưa tới 1 tuần, khả năng chịu đựng của bản thân đã tăng lên không ít.
Thôi bỏ đi, nhìn ở góc độ mời khách của đối phương, đã lâu rồi cô chưa được ăn một bữa cơm ra trò.
Thang máy lên đến nhà hàng ở tầng 3, bọn họ yên vị ở đại sảnh.
Tào Hành gọi món xong lại bắt đầu, mặt mày hớn hở nói: "Chắc các cô rất ít khi được đến những nơi sang trọng thế này đúng không, hôm nay sướng rồi nhé ha ha!"
Triệu Uyên Thanh nhỏ nhẹ nói, "Cảm ơn Tào tổng."
Khương Bảo cũng nói "Cảm ơn", cô chú trọng sự riêng tư, lúc nào cũng đặt phòng riêng, tránh đi những chỗ đại sảnh huyên náo, chỉ là phòng riêng ở khách sạn này cần phải thêm phí phục vụ
Thật ra thế này cũng tốt, đại sảnh đông người nên sẽ an toàn.
Khương Bảo vẫn nhớ mục đích tới đây của mình, sau khi món ăn được dọn lên, cô không nói không rằng cắm cúi ăn, cố gắng ăn nhanh nhất có thể nhưng đồng thời cũng duy trì sự tao nhã.
Hương vị ở đây không thể so được với đầu bếp nhà cô, trình độ chỉ ngang với bảo mẫu là cùng.
Nhiều người đàn ông trung niên sự nghiệp hơi có thành tựu một chút đều thích ép rượu người khác, như thể đây là một loại biểu tượng cho địa vị của mình. Nhìn xem, tôi muốn bạn uống thì bạn phải uống!
Tào Hành nâng ly: "Hôm nay mọi người vất vả rồi, chúng ta cùng cụng ly, đặc biệt là hai người đẹp đây, nếu không uống là không nể mặt tôi rồi!"
Triệu Uyên Thanh hơi khó xử: "Tào tổng, rượu này phải trên 40 độ, tôi thật sự không thể uống, không thì lát nữa sẽ không về nổi."
"Không về nổi thì có gì mà sợ, không phải còn có chúng tôi sao?" Một nam nhân viên nói xong, những người đàn ông trên bàn đều cười đầy mờ ám.
"…"
Khương Bảo buông đũa, cô ăn no rồi, còn tiếp tục ngồi đây nữa thì sẽ khó tiêu, quay sang Triệu Uyên Thanh nói: "Tôi muốn đi mua đồ, cô đi cùng tôi nhé."
"Ừ, tất nhiên rồi!" Triệu Uyên Thanh cũng đứng dậy, vô cùng khó chịu khi đến đây.
"Ngồi chưa được bao lâu mà các cô đã đòi đi? Thế này cũng quá không nể mặt tôi rồi." Tào Hành kinh ngạc, cũng đứng dậy.
_______
Tạ Luật Phàm đi xuống từ phòng khách sạn tìm chút gì đó bỏ bụng, vừa nhìn đã ngắm trúng hai người đẹp ở đại sảnh.
Nhất là cái cô mặc đồ trắng bên phải, là kiểu ngây thơ thuần khiết, khác hẳn với người phụ nữ đêm qua. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!