Xe vừa dừng trước toà nhà lớn, điện thoại của Khương Bảo liền đổ chuông.
Là Khương Hạo Tranh gọi .
"Bảo nhi, em đang làm gì đó, hôm nay có gì vui không nè."
Khương Bảo quá hiểu anh hai mình, cô xoa mày, hỏi: "Ai nói anh biết vậy?"
Khương Hạo Tranh chần chừ hai giây, thẳng thắn nói: "Anh đang quan tâm em thôi, bộ em không thích được tặng hoa với nến hả?"
Khương Bảo: "Anh làm việc đi, em cúp máy đây."
Khương Hạo Tranh: "Đừng cúp vội, anh gọi đến báo cho em một tin tốt đây, công ty truyền thông của Phó Giản Dịch sẽ hợp tác với khách sạn của em tổ chức các hoạt động liên quan, tháng này sẽ có mấy hoạt động, em sẽ thích cho mà coi."
"Cảm ơn anh hai, anh đi làm việc đi, em không làm phiền anh nữa."
Nghe âm thanh bên kia cúp máy, Khương Hạo Tranh đặt điện thoại xuống, hỏi trợ lý bên cạnh: "Bộ tôi hay cười trên nỗi đau của người khác lắm hả?"
Trợ lý: "Không có ạ, thưa ông chủ."
Ngài rõ ràng còn hoãn cuộc họp để đi chọc ghẹo Lục tiểu thư kia kìa, cái miệng vẫn còn đang nhe ra cười.
"Trẻ nhỏ thỉnh thoảng phải mắc sai lầm mới có tiến bộ được, thật đúng là đáng tiếc, Bảo nhi không dễ thương chút nào hết."
Trợ lý: "Ngài nói đúng lắm, ông chủ."
Thực ra tôi cũng cảm thấy thỉnh thoảng ngài nên mắc sai lầm mới tiến bộ hơn được, đúng thật là đáng tiếc, hổng lẽ ngài không nhận ra tác phong làm việc của anh em các ngài giống y hệt nhau hả, chả có ai đáng yêu hết trơn.
Khương Hạo Tranh tựa người vào ghế, kéo kéo cà vạt, ngẩng đầu nhìn người bên cạnh: "Còn đứng đực ở đây làm gì, Bảo nhi không nói chuyện với tôi nữa, lập tức chuẩn bị đi chứ, hội nghị đã bị lùi nửa tiếng rồi, nhưng tôi cũng có sắp xếp cả rồi, thời gian kết thúc không được để kéo dài, hiểu chưa?"
Trợ lý vẫn duy trì nụ cười đúng mực: "Hiểu rồi ạ, thưa ông chủ, tôi sẽ xử lý ổn thoả."
Còn có mặt mũi nói Lục tiểu thư à, coi như là vì tiền nên tôi không thèm so đo với cái đức hạnh của ngài đâu.
Lúc Khương Bảo bước vào, hai người còn lại mới bắt đầu ăn cơm tối.
Nhìn đối phương cười tươi như hoa, Lâm Xán mở miệng hỏi: "Có chuyện gì vui hả?"
Khương Bảo: "Phó Giản Dịch là một người không tệ, sau này chúng ta phải qua lại với hắn nhiều hơn nữa."
Lâm Xán: "…"
Được rồi, nhìn chung nguyên nhân cũng chẳng có gì khó đoán.
Khương Ngọc: "Bảo nhi, hôm nay em về muộn hơn bình thường nửa tiếng nha."
Lâm Xán hỏi: "Là vì chờ thứ hạng của hội thao hả?"
"Nhảy cao nữ hạng 6, được phát giấy chứng nhận." Khương Bảo nghĩ tới chuyện hoa và nến, thôi bỏ đi, không nhắc tới thì hơn. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Nói anh thích em thì hời hợt quá, nói anh yêu em thì lại không đáng tin, nếu như nói anh sẽ đầu tư cho em một tỷ thì nghe còn chân thành một chút.
Hoa tươi với nến niếc đổi thành chi phiếu và hợp đồng, nếu vậy Khương Bảo sẽ rất lòng lắng nghe, cũng sẽ không nổi giận.
Lâm Xán: "Chúc mừng nhá, chị lợi hại ghê."
Khương Bảo ăn đại vài thứ rồi mở máy tính ra xem hòm thư, quả nhiên có văn kiện về hoạt động liên quan.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!