Mặc dù hoài nghi nhân sinh, nhưng chủ nhiệm Tiêu vẫn đi.
Vụ việc bạo lực học đường năm ngoái đến bây giờ ông vẫn còn nhớ như in.
Mặc dù nữ hoàng cãi lộn nói chuyện nghe rất gây bực mình nhưng không phải kiểu người gây sự vô cớ. Đây là chức trách của mình, có gì mà phải sợ! Không sai!
Chủ nhiệm Tiêu mới đi được nửa đường, điện thoại lại reo lên.
Khương Bảo: "Mời thầy nhanh nhẹn lên, hôm nay không cần mặc đồng phục giả dạng học sinh ra sân bóng cũng có thể lập công bắt được học sinh yêu sớm đấy ạ."
"Yêu sớm? Em đợi đó thầy tới ngay! Em canh chừng giúp thầy!"
Nếu là chuyện này thì thầy hăng hái lắm! Chủ nhiệm Tiêu xắn tay áo, chạy ra khỏi cổng trường.
Tuy rằng bạn học Lâm Xán có cá tính hơi mạnh, nhưng sự nhiệt tình thì rất đáng được tuyên dương.
Ba phút sau.
Khương Bảo nhìn ngực chủ nhiệm Tiêu phập phồng dữ dội vì phải chạy bộ, dùng mắt ra hiệu cho ông nhìn về phía trước.
Chủ nhiệm Tiêu: "Mấy tên nhóc này không lo học hành lại đi làm trò này! Đây là lớp nào đây?"
Khương Bảo: "Không biết, thầy mau xử lý đồ đần độn kia đi."
Chủ nhiệm Tiêu: "Sao không thấy bạn nữ được tỏ tình đâu? ? Phải bắt tại trận, một người cũng thể tha!"
Khương bảo: "Là em đây."
Chủ nhiệm Tiêu: "Là em?"
Ai mà chưa trải sự đời quá vậy? Gan đúng là to thật.
Khương Bảo cười khẩy: "Đốt lắm nến thế này em còn tưởng là đang đưa tang cho mình, lãng phí thời gian của người khác, loè thiên hạ."
"…"
Không chỉ những người khác mà ngay cả chủ nhiệm Tiêu có kinh nghiệm phong phú trong ngành giáo dục cũng không biết phải tiếp lời thế nào.
Em có cần nói bản thân vậy không!
Khương Bảo: "Sao thầy còn ngây ra đó, chẳng phải thầy tới là để giải quyết vấn đề sao? Xông lên đi!"
Vừa khéo đèn chuyển xanh, chủ nhiệm hô lớn "Các em đang làm gì đấy" rồi phi nước đại qua.
Người đàn ông trung niên hệt như một trái bom lao vào đám đông, những người khác vội dạt ra, không có gì để với, ông bỗng chốc đứng không vững bổ nhào lên mặt đất.
Những người tới cổ vũ vừa nhìn thấy tình hình không ổn liền vội vàng chuồn đi, chủ nhiệm Tiêu còn chưa bò dậy đã đưa tay túm lấy kẻ đầu têu đang cầm hoa hồng ở giữa. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Nam sinh có vóc dáng rất cao, để đầu húi cua, trên mặt mọc vài nốt mụn dậy thì, cậu ta lập tức hoảng sợ, mặt mũi đỏ bừng lên: "Thầy đừng túm em nữa! Mau buông tay, quần em sắp tuột ra rồi!"
"Thằng nhóc xấu xa này, em học lớp nào, giáo viên chủ nhiệm tên là gì?!"
Khương Bảo: "…"
Ngu hết chỗ nói. Cô thật sự không muốn lãng phí thời gian ở đây nữa.
Khương Bảo đi vào phòng bảo vệ của trường lấy bình cứu hoả, cô đi tới, phun chất bột màu trắng lên đấy, dập hết toàn bộ nến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!