Khương Bảo là một người không nói lý, mặc dù phân tích từ tình hình cô không hề thua, còn nhân lúc được kéo ra đê tiện đá cho đối phương một cái, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu!
Đúng là tai bay vạ gió!
Cô bèn giận cá chém thớt, bất mãn nhìn Phó Giản Dịch đâm chọc: "Phó tổng đúng là còn quý hiếm hơn cả quốc bảo, sớm biết vậy chúng tôi đã không tới rồi! Đúng là tốn công vô ích!"
Mặc dù biết chuyện này không liên quan lắm đến đối phương, nhưng cô đã nóng máu rồi thì đừng hòng giữ lí trí!
Đồ đàn ông chó tha! Thẩm mĩ kiểu gì mà lại đi tìm một con mụ chanh chua thế này!
Phó Giản Dịch: "Tôi cũng là…"
Khương Bảo chỉ muốn trút giận, không thèm nghe đối phương giải thích! Cô quay đầu nói với Lâm Xán: "Hôm nay là một mụ điên, lần sau không biết còn gì nữa đây, nơi này quá nguy hiểm, chúng tôi phải về nhà, còn tiếp tục ở đây e là cái mạng này cũng không còn, chỗ này còn nguy hiểm hơn cả rừng rậm Amazon!"
Người khác: "…"
Cô trợ lý bước lên trước, cẩn thận nói: "Lâm tiểu thư, tôi biết cô đang rất giận,
cô tuy không bị thương nhưng đầu tóc hơi rối, có cần chỉnh trang lại không, thật sự rất xin lỗi."
Khương Bảo sờ tóc mình, hít sâu một hơi, nhẫn nhịn cảm giác muốn gào lên, cô lùi về sau, nói: "Cô đừng qua đây!"
Khương Bảo quay người đi về phía nhà vệ sinh bên cạnh.
Cô nhìn người trong gương, đầu tóc như tổ chim, quần áo thì nhàu nhĩ, nhìn như dân tị nạn!
Trước giờ cô chưa từng mất mặt như vậy!
Thế nên hôm nay cô sẽ ghim hết từng người một ở đây!
Cô chỉnh trang lại đầu tóc, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi cái chỗ chết tiệt này, đúng là xui xẻo. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Phó Giản Dịch nhìn thấy cô đi ra, đắn đo nói: "Rất xin lỗi về chuyện hôm nay."
Khương Bảo lạnh nhạt nói: "Không dám, Phó tổng làm sao có lỗi được."
Phó Giản Dịch: "Tôi thấy cô… vẫn ổn đấy chứ?"
Khương Bảo: "Đánh nhau với một đồ thần kinh thì có gì mà ổn? Tại sao tôi phải đánh nhau với người thần kinh?"
Sự thật chứng minh, con gái dù có lí trí cỡ nào, nhưng một khi đã nóng máu thì đừng hòng nói lí nói lẽ.
Những người khác: "…"
Lâm Xán an ủi: "Được rồi, đừng giận mà."
Từ Lộ Linh hét lên: "Cô nói ai thần kinh đấy! Có phải cô lại muốn đánh nhau không."
Khương Bảo lùi lại một bước, xác định đối phương đã được hai trợ lý kéo lại không xông lên được, mới yên tâm chửi bậy: "Đánh con mẹ cô!"
Mình đã thế này rồi thì cần méo gì hình tượng nữa.
Lâm Xán rất ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên Khương Bảo chửi bậy trước mặt nhiều người như vậy… trong mắt cô, đối phương luôn là một người coi trọng sự đúng mực, cao cao tại thượng.
Phó Giản Dịch cũng hơi ngẩn ra, nhưng nghĩ tới việc cô gái này lớn lên ở nơi phố chợ, mới được nhận về Khương gia không lâu, cũng coi như hiểu được.
Việc đã đến mức này, Phó Giản Dịch rất thẳng thắn xin lỗi: "Chuyện hôm nay do tôi không tốt, tôi sai rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!