Khương Bảo cạn lời, bản thân đến trường đã là một chuyện vô cùng gượng ép rồi, cô không định tiếp tục đóng vai bà trông trẻ đâu.
Khương Bảo dừng bước, nói với người phía sau: "Xin đừng có đi theo tôi nữa."
Dương Nam Phong: "… Nhưng ở đây tôi chỉ quen có mình cậu thôi."
Khương Bảo đang suy tư xem phải giải quyết thế nào, vừa khéo đằng trước có mấy người đang đi về phía cô.
Lục Mẫn dừng lại hỏi: "Hai người vừa đi ra từ nhà ăn à?"
"Đúng đúng." Khương Bảo nảy ra một sáng kiến, nghiêng đầu nói với Dương Nam Phong bên cạnh: "Đây là Lục Mẫn, thành tích tốt hơn tôi, nếu cậu có bất kì điều gì không hiểu trong học tập có thể hỏi cậu ấy, chuyện trong trường cũng vậy."
Dương Nam Phong nhìn qua, không ngờ đối phương lại là một anh chàng đẹp trai.
Khương Bảo tiếp tục giới thiệu hai người bên cạnh Lục Mẫn: "Hai người này… bình thường cũng rất nhiệt tình, thành tích của bọn họ cũng rất tốt, sau này mọi người coi như đều đã biết nhau rồi, đây là học sinh chuyển trường mới, Dương Nam Phong."
Thế nhé, bây giờ có thể không cần lẽo đẽo theo tôi nữa rồi.
Hai nam sinh nhìn nhau, một người trong số đó cười nói: "Chúng ta đã nói chuyện với nhau mấy lần rồi, chắc cậu vẫn còn nhớ tên tụi tớ đúng không Lâm Xán."
Khương Bảo: "… Đương nhiên rồi, tôi rất có ấn tượng với các cậu, người vừa trẻ tóc lại dày."
Mọi người: "…"
Rõ ràng là méo nhớ! Hai nam sinh đau lòng lắm, không lẽ không đẹp trai thì không đáng được nhớ tên hay sao?
Đây đúng là một thế giới coi trọng nhan sắc khiến người ta tuyệt vọng.
Mặc dù quên tên người ta nhưng Khương Bảo không hề có chút áy náy nào, cô quay đầu nói với Dương Nam Phong: "Có gì cậu giao lưu với các bạn học nhé, đừng đi theo tôi nữa."
Cô xoay người rời đi, mắc công lại bị người ta dính như sam.
Bốn người đứng tại chỗ trố mắt nhìn nhau.
Dương Nam Phong nhìn Lục Mẫn, hỏi: "Hai người có quan hệ gì vậy, cậu là bạn trai của cô ấy hả?"
Lục Mẫn: "… Không phải."
Dương Nam Phong thở phào nhẹ nhõm: "Làm hết hồn, vậy thì tôi yên tâm rồi."
Hai nam sinh bên cạnh trao đổi ánh mắt với nhau, "vậy thì tôi yên tâm rồi" là cái gì, không lẽ biết hai người kia không phải người yêu nên cảm thấy bản thân sẽ có cơ hội sao?
Đúng là tấm chiếu mới nên không biết Lục Mẫn là người khó chinh phục cỡ nào!
Dương Nam Phong cười, hỏi tiếp: "Phải rồi, các cậu có thể nói cho tôi biết thư viện nằm ở đâu không? Còn nữa, trong nhà thể thao có hồ bơi không?"
May mà Lâm Xán không có bạn trai, nếu không sẽ chẳng còn gì vui nữa, hớt hồn à. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Lục Mẫn: "Thư viện nằm ở phía sau toà dạy học thứ hai, nhà thể thao có hồ bơi, nhưng chỉ có mùa hè mới được xài."
"Cảm ơn, tôi phải đi thư viện mượn vài cuốn sách đây, tạm biệt nhé." Nói xong, Dương Nam Phong mỉm cười rời đi.
Chỉ còn 3 đứa con trai thừa lại, thiệt tình con gái bây giờ càng ngày càng khó hiểu.
_________
Mứt dâu tằm của Lâm Xán đã được làm xong từ lâu, nhưng vì bận học suốt nên vẫn chưa có thời gian đưa cho đối phương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!