Chương 45: (Vô Đề)

Khương Bảo không để bụng lời lẽ công kích của đối phương, cô quay đầu mỉm cười nói: "Cháu đưa bạn ấy ra ngoài chơi, ông có yên tâm không?"

"Được vậy ta yên tâm còn không hết! Ta rất hi vọng Nam Phong có thêm nhiều người bạn như các cháu! Cháu thực sự rất ưu tú! Không chỉ điểm số tốt mà còn có thể giúp gia đình làm việc!" Nghĩ tới đám bạn mà cháu gái thường chơi cùng, đầu Vương Nguỵ lại bắt đầu đau, ông tức giận nói: "Mấy đứa nhóc con nó hay giao du, vừa nhìn là biết không học hành đến nơi đến chốn! Như vậy làm sao có ảnh hưởng tốt được!

Đi theo bọn chúng Nam Phong còn đòi bỏ cả học!"

Ông đã nói rất nhiều lần, nhưng càng nói, cháu gái lại càng nổi loạn hơn.

Xích mích giữa hai ông cháu càng lúc càng lớn.

Dương Nam Phong vô cùng khó chịu, nếu không phải mình cần tiền thì đã đi quách cho rồi, nghe đến chai cả tai.

Cô bất mãn phản bác: "Điểm cao đâu phải là tất cả. Sao ông suốt ngày so sánh con với người khác vậy?"

Cô nhìn Khương Bảo, nhỏ giọng lẩm bẩm "đúng là đồ giả tạo, làm bộ làm tịch", thể hiện sự bất mãn vô cùng rõ ràng.

Khương Bảo chỉ cười xoà cho qua, không hề tức giận.

Thái độ đối phương tốt như vậy, thiếu nữ nổi loạn cũng thấy ngại, không xổ ra những lời quá đáng hơn nữa, cô quay đầu sang chỗ khác, khó chịu nói: "Không phải nói đi chơi à, đi thôi! Đứng đực ra đó làm gì!"

Khương Bảo: "Được, có điều cậu đừng giận nữa."

Trong xe rất rộng rãi, ba người ngồi phía sau cũng không chật, nhưng Dương Nam Phong không có ý định ngồi chung với đồ giả tạo, cô kéo cửa trước ra, ngồi vào ghế phó lái.

Cô không ngờ tài xế lại là một anh Tây đẹp trai, khoé mắt có nếp nhăn, hẳn không còn trẻ nữa, thế nhưng lại quyến rũ theo kiểu trưởng thành, hơn nữa body nhìn vô cùng ngon!

Mắt Dương Nam Phong như nở hoa: "Á đù, mấy người tìm người mẫu nam làm tài xế hả, đậu má nó đẹp trai!"

Lúc lên xe, Alva có gật đầu chào hỏi, nghe thấy vậy chỉ nhìn thẳng không nói gì.

Dương Nam Phong dùng tiếng Anh kiểu Trung Quốc nói với đối phương vài câu nhưng chẳng được đáp lại câu nào, có hơi khó hiểu hỏi: "Ổng không hiểu tôi nói gì hả? Nhìn lạnh lùng phết."

Khương Bảo nhàn nhạt nói: "Chú ấy biết tiếng Trung, có điều thân là vệ sĩ tư nhân của tôi, tôi chưa cho phép thì không được nói chuyện phiếm trong lúc làm việc."

Dương Nam Phong ngẩn ra một giây, sau đó bắt đầu thúc giục: "Vậy cậu mau cho chú ấy nói chuyện với tôi đi."

Khương Bảo không trả lời, trong xe trở nên yên tĩnh.

Dương Nam Phong có hơi bất mãn, quay đầu trừng mắt nhìn người phía sau, ban nãy ánh đèn đường rọi vào, chiếu sáng gương mặt của Khương Bảo. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Cô không dịu dàng giống như ban nãy, dường như cảm thấy thờ ơ và mệt mỏi với thế giới này.

Thậm chí còn tạo cho người khác cảm giác bi quan.

Khương Bảo nhắm mắt, lạnh giọng nói: "Đừng nói chuyện."

Lâm Xán nhắc nhở: "Cô đừng nói chuyện, tối qua em ấy chỉ ngủ có 2 tiếng thôi, cần được nghỉ ngơi."

"Xí, có gì ghê gớm chứ."

Dương Nam Phong không hề nói ra lời chất vấn, quay đầu ngồi thẳng lưng.

Quả nhiên là giả bộ ngoan hiền trước mặt người lớn, bây giờ ông ngoại cô không có mặt nên không thèm diễn nữa.

Có điều cô cũng không tiếp tục nói chuyện, đợi lát nữa mình sẽ chế nhạo cô ta một trận, không muốn tiếp tục dây dưa thêm với đối phương nữa.

Chiếc xe dừng trước một câu lạc bộ tư nhân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!