Chương 42: (Vô Đề)

Khương Bảo vừa cất điện thoại, liền nghe thấy bên ngoài có người gọi tên mình.

Khương gia không có tập tục ăn Tết, có điều sắp tới Tết Nguyên Tiêu rồi, cũng nên quây quần bên nhau.

… Được rồi, nhà bọn họ cũng không ăn Tết Nguyên Tiêu. Chủ yếu là vì Khương Hạo Tranh về nước, ai cũng phải nể mặt mũi của anh.

Hôm nay hẹn nhau ở nhà riêng của Khương Hạo Tranh, cùng nhau ăn bữa cơm tối.

3 giờ chiều Khương Bảo đã đến rồi, ba người bọn họ cùng Khương Hạo Tranh vừa xuống máy bay uống trà nguyên một buổi chiều.

Khương Hạo Tranh đã chuẩn bị cho Khương Bảo, Lâm Xán và cả Khương Ngọc quà năm mới. Đó là ba chiếc đồng hồ mà trợ lý đã chọn.

Mãi cho đến lúc trước giờ ăn 30 phút, anh cả, chị dâu, anh ba của Khương Bảo mới tới, anh năm ở Pháp dĩ nhiên không thể về kịp.

Lão Ngũ của Khương gia trước giờ không nhúng tay vào chuyện làm ăn của gia tộc, chỉ say sưa âm nhạc, Khương Bảo nhớ lúc cha cô còn sống đã từng quở trách đối phương không lo kiếm tiền mà đi thích thứ gì đâu, thật không có tiền đồ.

Thư Nhã không muốn gặp Khương Bảo, thân là con gái của Khương gia, đối phương lẽ ra nên an phận thủ thường, thế nhưng bụng dạ lại có quá nhiều mưu tính.

Lão Nhị không có con, chú ấy đối xử với Khương Bảo cũng quá tốt đi, chẳng lẽ không thể coi trọng cháu trai sao? May mà cũng chỉ là con gái, không thì càng thêm phiền phức. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Khoảng thời gian trước, Khương Bảo đã lấy đi quyền kinh doanh khách sạn trong tay cô, mặc dù cô cũng không để tâm, nhưng rốt cuộc trong lòng vẫn không được thoải mái.

Hai người hoàn toàn cạch mặt nhau.

Khương Bảo càng không muốn thấy Thư Nhã, cô cảm thấy đầu óc người phụ nữ này có vấn đề, con riêng của chồng không lo giải quyết thì thôi, soi mói mình làm quái gì, Khương Kiêu không bị người phụ này dạy cho ngu theo, thật sự phải cảm ơn trời đất.

Tết Âm lịch Thư Nhã toàn ở nhà mẹ, hôm nay cô tới còn dẫn theo cả cháu trai mình.

Thằng nhóc 4 tuổi này mà quậy phá thì đến ma cũng phải khiếp. Khương Bảo có ấn tượng về thằng quỷ này, một đứa nhóc ngang bướng được nuông chiều từ bé.

Có lẽ thằng quỷ này đã được chỉ bảo trước, nên lúc có mặt Khương Hạo Tranh, ăn cơm rất im lặng.

Hầu hết các cuộc trò chuyện tại bàn ăn ngày hôm nay đều xoay quanh em bảy mới được nhận về.

Khương Bảo chỉ coi như không nghe thấy, không đáp lại bất kì sự thăm dò nào.

Cô quyết định giả điếc trong nửa tiếng, dù sao đều là "người một nhà", anh hai cô cũng ở đây, không thể trở mặt được.

Người hầu đến thu dọn bàn ăn, anh cả và anh ba đều có lời muốn nói với anh hai, nên đã đi ra phòng khách phía sau.

Thư Nhã dĩ nhiên cũng đi cùng, cô cũng biết không sai được Khương Bảo nên giao lại cháu trai cho Lâm Xán mới được nhận về.

"Em giúp chị trông nó nhé, chú ý đừng để nó ăn đồ lạnh sống với nghịch nước lạnh."

Khương Bảo: "Ơ, không phải có người hầu à?"

Thư Nhã nhíu mày: "Có chút chuyện như vậy cũng muốn đùn đẩy, dù gì em 

cũng là trưởng bối của Nam Nam đấy."

Khương Bảo nhún vai: "Ok, nếu chị muốn."

Thói quen chỉ tay năm ngón của người phụ nữ này đúng là không đổi, cô ta tưởng rằng gả cho con cả của Khương gia là mình sẽ trở thành người phụ nữ tôn quý nhất trong nhà, nhưng mà tiếc quá, người cầm lái tập đoàn là anh hai 

cô.

Khương Bảo không sẵn lòng trông nom trẻ con, cũng lười cãi nhau với đối phương. Đợi Thư Nhã rời đi, cô liền gọi người hầu dẫn đứa trẻ ra xa một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!