Chương 41: (Vô Đề)

Khương Bảo không tới thì thôi chứ đã tới thì phải làm màu cho đủ.

Người vây xem càng ngày càng nhiều, cô chỉ coi như không thấy, nhắm mắt lại không thèm để ý.

Bảo tượng trang nghiêm, tiếng kinh Phật đều đều bên tai. Trong vòng 1 tiếng rưỡi, Khương Bảo cảm nhận được lão hoà thượng đã vẩy nước lên đầu mình ba lần.

Một chút nước rỏ xuống trán ấy, thật lạnh…

Cô thầm thở dài trong lòng, lần này có thể nói mình đã vô cùng thành kính rồi, nhìn số tiền hương khói quyên góp là thấy, đã làm đến mức độ này rồi, hẳn mình sẽ được ban phúc chứ nhỉ?

1 tiếng rưỡi sau, nghi thức cầu phúc cuối cùng cũng kết thúc suôn sẻ.

Khương Bảo đứng dậy khỏi đệm cói, nhẹ nhàng giãn gân giãn cốt.

Cô đột nhiên nảy ra ý nghĩ kì lạ, nói với người bên cạnh: "Nếu nước này có thể giúp mọc tóc thì cũng không tệ."

Lâm Xán vô thức trả lời: "Em không cần mọc tóc."

Khương Bảo quay đầu qua, u ám nói: "Em đương nhiên không cần rồi, tóc em dày như vậy, lúc gội phiền muốn chết, cẩn thận chị cạo trọc cho giống mấy ông hoà thượng này đấy."

Lâm Xán: "… Em biết sai rồi."

Khương Bảo khẽ hừ một tiếng.

Hai người là sinh đôi khác trứng, bề ngoài của cô giống cha hơn, nghĩ tới mái đầu Địa Trung Hải của anh cả và anh ba, cả người Khương Bảo lại thấy không khoẻ.

Lâm Xán thừa hưởng gen của mẹ nhiều hơn. Tóc vừa đen vừa dày.

Lâm Xán sờ sờ mái tóc trên đầu mình thực ra thuộc về một người khác, cô an ủi nói: "Em thấy chất tóc chị rất đẹp, em nghe nói người ta bảo "Mẹ rụng một cọng, cha rụng một rổ", không biết có phải thật không, có điều tóc bà ấy đúng là đẹp thật."

"Bà ấy" là chỉ cái người hiện đang trồng chuối, Lâm Xán không dám nhắc thẳng tên đối phương trước mặt Khương Bảo. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Khương Bảo: "Em nói vậy cũng không sai, suy cho cùng, so với nam giới, di truyền rụng tóc ở nữ giới là gen lặn. Thông thường mà nói, nếu hai gen của một người đều là gen rụng tóc thì mới bị rụng tóc, ví dụ gen không rụng tóc là A, O là gen rụng tóc. Trong trường hợp bố mẹ đều không bị rụng tóc, vậy người bố chỉ có thể là 2A, nhưng người mẹ lại có thể là AO. Thế hệ sau của bọn họ có 75% là AA, 25% là AO, vậy trong tình huống này, nữ giới sẽ không bị rụng tóc, nam giới sẽ có 25% bị rụng tóc."

"Cha của chúng ta bị rụng tóc, giả sử mẹ không bị, vậy ở thế hệ sau, con trai có khoảng 70% nguy cơ rụng tóc, nguy cơ rụng tóc của chị là 15%."

15%, đối với Khương Bảo mà nói, đây đã là một nguy cơ cao rồi.

Lâm Xán: "Hoá ra thực sự là như vậy… Em sẽ ăn yến và mát xa da đầu mỗi ngày, chị yên tâm đi."

Cô chỉ biết dùng tục ngữ, không thể giống như Khương Bảo phân tích nó dưới góc độ khoa học có căn cứ cơ sở.

Vẫn là phải đọc sách nhiều hơn vậy.

"…"

Khương Bảo nói lời cảm ơn với trụ trì, đợi đến lúc các hoà thượng đã đi vào trong, những công tử tiểu thư đứng hóng chuyện xung quanh mới bu lại.

Bọn họ cũng mới tới không lâu, cảm thấy rất mới lạ.

Đỗ Cảnh Hồng cười hỏi: "Cô làm vậy có tác dụng thật hả?"

Hắn và Khương Kiêu cũng tới, chuyện độc lạ thế này phải tận mắt chứng kiến chứ.

Khương Bảo vô cùng nghiêm túc: "Đương nhiên rồi, dạo này thành tích của tôi tiến bộ nhiều như vậy, đó là bởi vì có đủ lòng thành."

Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, gì siêu hình vậy má?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!