Khương Bảo đưa nhóm người đi chọn ngựa, người ưu tú có đặc quyền được lạnh lùng, chỉ cần thể hiện nhiệt tình một chút liền có thể làm cho người khác muốn gần gũi.
Một cô tiểu thư tuổi tác ngang mình, lại dịu dàng, gia cảnh tốt, mặt mũi xinh xắn, cưỡi ngựa cừ khôi, ai mà không thích.
Các thiếu nam thiếu nữ nhao nhao tranh nhau nói chuyện với Khương Bảo.
Khương Bảo dẫn nhóm người tới đường đua ngựa, dặn dò vài câu, rồi để huấn luyện viên chuyên nghiệp của trường đua đến dạy.
Bao nhiêu cái miệng lanh lảnh bên tai như thế, suy cho cùng cô không phải là người có tính nhẫn nại.
Đám người trẻ này có hơi hoạt bát quá đà.
Lâm Xán nhìn thấy hết thảy, nhỏ giọng hỏi: "Chị với bọn họ nhìn cũng hoà hợp lắm, sao lúc ở trường… lại không đoái hoài tới ai vậy?"
Dù sao tuổi tác cũng chả khác nhau mấy.
Khương Bảo cắt lời đối phương: "Ai thèm chơi với lũ ngốc ở trường. Nếu chị học nội trú, hoàn toàn có cơ sở để nghi ngờ dầu gội đầu của chị sẽ bị bọn họ đổ kem tẩy lông vào! Ăn táo sợ bên trong bị bỏ kim!"
Lâm Xán: "… Không đến nỗi vậy chứ?"
Khương Bảo: "Con gái ác độc chị thấy nhiều rồi, dĩ nhiên, đàn ông khi trở nên tàn nhẫn cũng rất tuyệt tình."
Lâm Xán: "…"
Ai mà không biết còn suýt tưởng trường học của chị là chiến trường! Mỗi ngày phải đối mắt với nguy hiểm trùng trùng. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Rõ ràng lúc ở trường, ngay cả giáo viên chủ nhiệm và chủ nhiệm kỉ luật đều
không dám làm gì Khương Bảo.
Mặc dù bây giờ không hiếm vụ "luật sư gửi thư cảnh cáo", có điều công ty luật phụ trách việc gửi thư luật sư cho Khương Bảo là công ty đứng đầu trong ngành.
Này dĩ nhiên không giống.
________
Lỗ Thế An đến từ sớm, gã luôn tìm cơ hội nói chuyện với vị tiểu thư Khương gia kia.
Bây giờ nhóm công tử đều đã đi cưỡi ngựa, cuối cùng gã cũng có thể đi tiếp cận cô tiểu thư kia rồi.
Nhìn dáng vẻ Khương tiểu thư chỉ dạy người khác cưỡi ngựa ban nãy, hẳn là người có tính tình dễ chịu.
Suy cho cùng mới được nhận về, lúc trước phải sống cực khổ, nào phải kiểu được cưng chiều từ bé, đây là điểm khác biệt rất lớn so với những cô tiểu thư nhà giàu khác.
Lỗ Thế An sấn tới, giơ tay ra, có hơi sốt sắng nói: "Xin chào Lâm tiểu thư, tôi tên Lỗ Thế An, Cố Vũ là em trai tôi, có điều tôi là con ruột nó là con nuôi! Nghe nói ở trường cô đã giúp đỡ nó, thật sự rất cảm ơn! Hi vọng chúng ta có thể làm quen một chút!"
Khương Bảo nhìn cái tên không biết từ đâu chui ra này.
Cô chẳng hề muốn kết bạn với ai, càng đừng nói là bắt tay, hơn nữa bộ dáng sốt sắng của đối phương trông hơi buồn cười.
Sắc mặt Cố Vũ không tốt lắm, cậu không muốn để lộ thân thế trước mặt cô.
Cứ như vậy, cậu càng thêm tự ti khi đứng trước mặt một người ưu tú như cô.
Xung quanh cô đều là những tiểu thư công tử có gia thế rất tốt, thế giới của hai người cách biệt rõ ràng, đối với cậu, được ngắm nhìn cô từ xa đã là một điều xa xỉ.
Lỗ Thế An đợi mười mấy giây mà đối phương vẫn chưa nói năng gì, cảm thấy rất lúng túng, gã lại nghĩ có khi nào cô không nghe rõ không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!