Buổi sáng đứng trên xe buýt chật chội vào giờ cao điểm, Khương Bảo cảm thấy thật hoài nghi cuộc đời, bây giờ đến tiền đi taxi cô cũng không còn nữa.
Dường như cô đã mở ra chiếc hộp Pandora, mỗi giây mỗi khắc chào đón cô là những trải nghiệm mới mẻ khác nhau, mỗi phút trôi qua cô cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực của sự sụp đổ.
Khương Bảo có bằng lái ô tô, cô còn có cả giấy phép điều khiển phi cơ. Chỉ là thông thường cô không tự mình lái xe mà có tài xế riêng đưa đón, đối phương cũng kiêm luôn cả nhiệm vụ vệ sĩ, đó là một cựu quân nhân đáng tin cậy, làm việc chu đáo.
Khương Bảo xuống xe, nhíu mày vuốt phẳng quần áo, tâm tình phức tạp đi vào toà nhà trước mặt.
Lâm Xán là thành viên kì thứ 3 của nhóm, công ty tôn sùng chiến thuật biển người, đã ký hợp đồng với nhiều cô gái, nhưng hầu hết là không có triển vọng gì.
Lần này công ti chọn bảy người để phát hành single, còn muốn quay cả MV, coi làm đối tượng phát triển chính.
Khương Bảo gia nhập không lâu, có khuôn mặt thu hút người khác, tính cách cũng dễ kiểm soát nên cũng được chọn.
Trương Xuyên ngắm chừng người cũng sắp tới, liền đợi ở hành lang lầu ba, gã cảm thấy hai ngày nay Lâm Xán có cái gì đó sai sai, cần chú ý một chút.
Chẳng lẽ não bị ngâm nước nên tính cách cũng thay đổi luôn rồi?
Trương Xuyên làm người đại diện cho nhóm nhạc nữ cấp thấp này, nhiệm vụ chủ yếu là tẩy não và huyễn hoặc một nhóm mấy đứa con gái mơ mộng, đồng thời ràng buộc các cô.
Đợi đến lúc Khương Bảo tới gần, gã đang chuẩn bị sạc cho cô một trận thì nghẹn lại.
Vẫn cùng là một khuôn mặt, nhưng khí chất lại thay đổi hẳn, phảng phất như thay đổi cả con người, từ một cô gái mà mình nói cái gì cũng chỉ biết vâng vâng dạ dạ làm theo, dường như đã biến thành một nữ vương kiêu ngạo.
Tuy rằng Khương Bảo không phải kiểu được người người o bế mà lớn lên, nhưng tính cách kiêu ngạo, sau khi tốt nghiệp chính quy cô tiếp nhận việc quản lí khách sạn và xí nghiệp của gia tộc, chỉ trong vòng hai ba năm đã có phong thái của một nhà lãnh đạo.
Cô đã quen với việc ra lệnh cho người khác, cho dù là hoán đổi thân xác thì điều đó cũng không thay đổi.
Khương Bảo đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Anh đã nạp tiền điện thoại cho tôi chưa?"
"Nạp rồi."
Khương Bảo nhàn nhạt nói: "Vậy cảm ơn anh, có điều tôi muốn hỏi mượn anh chút tiền, lát nữa sẽ đi viết chi phiếu cho anh."
Trương Xuyên: "Vậy, vậy cô muốn bao nhiêu?"
"Anh có bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu đi."
Trương Xuyên: "…"
Qua mười mấy giây gã mới phản ứng lại được, công ty cử mình tới đây để bắt chẹt đám con gái này chứ không phải là làm từ thiện, vừa nãy cứ như bị ma nhập, xem đối phương thành lãnh đạo của mình. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Gã có hơi ảo não nói: "Mượn cái gì, tôi không có tiền! Đến muộn còn không mau đi tập!"
Khương Bảo u ám liếc người kia một cái: "Không cho mượn thì thôi, xin hãy giữ phong thái của anh."
Nói xong cô liền đi vào phòng tập, không thèm nhìn đến gã đang mắt chữ a mồm chữ o.
Sáu người khác đã có mặt, trước khi gia nhập girlgroup này Lâm Xán đã là một người mẫu có chút tiếng tăm, cho nên rất được công ty coi trọng.
Ngày thường cô lúc nào cũng thui thủi chẳng cùng ai nói chuyện, không hoà đồng với những cô gái khác.
Khương Bảo không có tâm trạng tập luyện, bắt lấy một cô gái hỏi: "Cô có biết mật khẩu wifi ở đây là gì không?"
Đầu tiên cô gái ngẩn người, sau đó mới đọc ra một dãy số.
Khương Bảo lập tức lấy điện thoại kết nối với wifi, chỉ cần liên lạc được với anh hai là có thể thoát khỏi nơi này rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!