Chương 39: (Vô Đề)

Lâm Xán bắt đầu lo lắng, ban nãy cô lại lỡ lời rồi!

Đáng lẽ lúc Tạ Liệu Nguyên hỏi như vậy, mình nên phủ nhận chứ!

Cô vừa ngồi xuống, giây tiếp theo lại đứng lên nói: "Vẫn nên để tôi làm cùng đi."

Phó Giản Dịch: "Nếu đã là giáo viên của em thì nhất định sẽ không có vấn đề, ban nãy em đi lâu như vậy hẳn cũng mệt rồi, hơn nữa, chẳng phải còn có Tạ 

Liệu Nguyên giúp sao, chúng ta chỉ cần đợi thưởng thức là được."

Lâm Xán: "…"

Phó Giản Dịch: "Mau ngồi đi, hay là đi nhiều quá nên chân bị đau."

Khương Bảo nhìn Lâm Xán, hai người trao đổi ánh mắt với nhau, sau đó cô mới bứt rứt ngồi xuống.

______

Chẳng qua chỉ là mứt cherry thôi mà, có gì khó đâu, mình có thể làm được, Khương Bảo tự cổ vũ bản thân trong lòng.

Cô so sánh sự khác nhau giữa cherry và mứt cherry, suy nghĩ về các phản ứng vật lý và hoá học có thể xảy ra giữa hai loại trong quá trình chuyển hoá vật chất.

Mứt cherry không có hạt, có thể ăn trực tiếp, Khương Bảo nhíu mày.

Suy ra bước đầu tiên không phải là bật lửa mà là tách hạt, Khương Bảo giãn mày.

Độ ngọt của cherry không cao, sau khi đun nóng, lượng đường sẽ nhũ hoá, mùi vị sẽ bi chua, Khương Bảo nhíu mày.

Xem xét từ cấu tạo hoá học của chất tạo ngọt, có đường rượu, glycosid, axit amin, trên bàn có một lọ đường phèn, Khương Bảo giãn mày.

Quả chanh Lâm Xán tìm được phải dùng thế nào đây? Khương Bảo nhíu mày.

Tính axit có thể đẩy nhanh phản ứng pectin, nên ép lấy nước, Khương Bảo giãn mày.

Ok, các bước và công dụng của nguyên liệu đã được vạch ra, quả nhiên vạn vật đều là hoá học.

Khương Bảo tự cảm thấy mình quả là thiên tài.

Lý thuyết có hết rồi, bây giờ vấn đề đặt ra là: Phải dùng con dao này thế nào để lấy hạt cherry đây?

Cả một đống cherry chứ có phải một hai trái đâu.

Ví dụ cô bất cẩn cắt vào tay thì chắc cũng không mất mặt lắm đâu nhỉ?

Suy cho cùng con người ai chả có lúc sơ sót, vả lại như vậy còn đỡ hơn một màn biểu diễn dao thái thô lậu… Đến lúc đó mình sẽ lấy cớ là miệng vết thương không được dính nước, để Lâm Xán làm tiếp.

Chắc cũng chẳng ai nghi ngờ đâu.

Mặc dù cô là một thiên tài, chưa chắc không thể làm tốt, nhưng Khương Bảo vẫn quyết định dùng chiêu "kim thiền thoát xác", không phải việc gì cũng cần thể hiện.

Cô cầm một con dao đủ to để giết người, xem xét thời cơ tốt để chuẩn bị ra tay.

Bây giờ cô thật sự trở thành một người con gái " thà đổ máu chứ không đổ lệ" như lời của anh cả. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Những người khác cũng rất ngạc nhiên, lấy dao chặt xương đi… cắt cherry, có phải hơi khoa trương rồi không, hơn nữa hình tượng vô cùng không hợp.

Khương Kiêu ho khụ khụ, cố gắng văn vẻ: "Mọi người không hiểu rồi, cho dù cắt thứ gì đầu bếp đều chỉ dùng một con dao, đây là điểm khác biệt so với người thường."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!