Cố Vũ đứng tại chỗ hồi lâu mới lên xe buýt đến trường.
Cậu không về căn nhà đó, điều này diễn ra sớm hơn kế hoạch của cậu rất nhiều, còn một năm nữa cậu mới thi đại học.
Vì làm theo chỉ thị của Lỗ Thế An mà bây giờ mấy tên khốn đó đã bị bắt, sau này đối phương hiển nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mình.
Cố Vũ định thuê một gian phòng gần trường, ôm số tiền cô ấy đưa trong lòng, cậu cũng cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.
Thực ra mấy năm nay cậu cày game cũng tích cóp được khoảng mấy vạn, ăn ở tiết kiệm có thể chống đỡ được một thời gian.
Nhưng tiền cô ấy đưa lại có ý nghĩa khác.
Bên ngoài lại bắt đầu đổ mưa, lần này thì khác, dường như có một luồng ánh sáng rọi thẳng vào tim.
Thành phố bắt đầu lên đèn, cảnh vật lướt qua bên ngoài cửa sổ cũng trở nên phong phú, tráng lệ hơn.
Cằm cậu tựa lên túi giấy đựng tiền, nếu một ngày cậu mở công ty, cô sẽ được nắm một phần ba cổ phần.
Đây là khoản đầu tư của cô.
Cố Vũ không có yêu cầu gì cao, nhanh chóng thuê được một căn phòng chưa đầy 10 mét vuông, bên trong chỉ có một chiếc giường giản dị nhất, nhà vệ sinh dùng chung, có điều được cái rẻ, một tháng chỉ cần 600 tệ, chủ nhà còn bao điện nước.
Trả xong tiền phòng, chủ nhà thấy cậu là học sinh nên đem tới chăn đệm sạch sẽ hơn.
Nằm trên chiếc giường mà mỗi khi trở mình sẽ phát ra tiếng ồn, lòng Cố Vũ lại cảm thấy rất thoải mái.
Có sự chờ mong, cuộc sống nhạt nhẽo bỗng trở nên tươi đẹp.
Cố Vũ bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, cậu mơ hồ nhìn màn hình điện thoại, mãi đến khi tiếng chuông sắp kết thúc mới nhận máy. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Tiếng rống của người đàn ông trở nên đặc biệt vang dội trong không gian yên tĩnh.
"Mày đi chết ở xó nào rồi, còn chưa vác mặt về nhà?"
Cố Vũ không trả lời, cậu cũng không đi bật đèn, ánh sáng điện thoại trong bóng tối chói cả mắt.
"Mày có nghe không đấy, mau vác xác về đây, chuyện hôm qua tao… có thể tạm thời không truy cứu." Ngừng một chút, Lỗ Dũng lại nói tiếp: "Mày là bạn của tiểu thư Khương gia hả? Sao lúc trước không nói."
"Mày đến nói đỡ cho mấy người đó hả?" Ông ta hỏi bằng giọng đều đều.
"Đỡ cục c*t, tao không hề kêu mấy thằng đó đi tống tiền, bọn nó tự làm tự chịu không liên quan đến tao, đang hỏi mày làm sao quen được cái cô tiểu thư lưu lạc bên ngoài của Khương gia đấy, sao không nói cho bọn tao."
Bên kia hiển nhiên đang bật loa người, người nói lần này là Lỗ Thế An.
Cố Vũ hiểu rồi, bọn người này đang nhắm vào cô ấy.
Phải rồi, người khác đều ghen tị Lâm Xán được hào môn nhận về, sau này coi như đã được đổi số.
Nhưng theo cậu thấy, người đó chính là đại tiểu thư trời sinh.
"Bây giờ mau cút về nhà! Mấy năm nay đúng là uổng công nuôi mày! Lông cánh cứng cáp rồi phải không?"
"Bây giờ là 10 rưỡi, xe buýt đã ngừng rồi."
Cố Vũ cười lạnh một tiếng trong lòng, đâu có nuôi uổng công, một ngày nào đó cậu sẽ lấy lại toàn bộ những thứ thuộc về mình.
Bản thân nhẫn nhục chịu đựng nhiều năm như vậy, không phải là để ra đi vào lúc này. Đứng càng cao mình mới có thể càng gần cô ấy hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!