Chương 36: (Vô Đề)

Cố Vũ không nỡ dùng cây dù tinh xảo này, cậu ôm chặt nó trong lòng, sợ nó bị ướt nên cúi đầu lao vào trong màn mưa.

May mà bây giờ mưa đã nhỏ nhiều rồi.

Cố Vũ về nhà liền nhốt bản thân trong phòng, đây là một biệt thự bốn tầng, phòng của cậu nằm ngoài cùng bên phải, chỉ có 10 mét vuông, kế bên là nhà kho, phòng không đón ánh sáng, ban ngày cũng phải bật đèn. 

Trong phòng bày biện đơn giản, một chiếc giường, một cái bàn, trên bàn để vài cuốn sách và một cái máy tính cũ, bên cạnh còn có một tủ quần áo mộc mạc.

Cố Vũ dọn những thứ trên bàn sang một bên, để dù lên trên, tìm được một miếng vải sạch sẽ, cẩn thận lau sạch rồi gấp gọn gàng lại.

Cậu vẫn nhớ cảnh tượng lúc cô rời đi, người hầu giúp cô cầm dù, làn da cô trắng lắm, đáy mắt không chứa bất kì cảm xúc gì, giống như một người ngoài cuộc.

Cũng chính vì điều này, cậu lại càng cảm thấy xấu hổ hơn vì cả người dơ hầy của mình.

Cô ấy tốt bụng như vậy, lại dũng cảm như vậy.

Nghĩ tới việc ngày mai trả lại dù cho cô, hai người có thể nói chuyện với nhau, tâm trạng Cố Vũ cũng tốt lên nhiều, dường như bên ngoài không phải đang mưa mà là trời xanh mây trắng nắng hồng, bản thân bỗng tràn ngập hi vọng và chờ mong.

Cố Vũ thành thạo lấy cồn i

-ốt và bông gòn trong ngăn kéo ra, bắt đầu xử lí vết thương trên người.

Nhờ có cô mà hôm nay da thịt cũng bớt được nhiều đau đớn.

Cha Cố Vũ là một chủ thầu, về sau lấy được con gái của một lãnh đạo vừa vừa, dựa vào quan hệ lấy được mấy công trình, tích cóp từng đồng một cho gia đình, sau khi mở công ty làm ăn càng ngày càng phát đạt.

Cậu không phải con của hai vợ chồng mà là con riêng của Lỗ Dũng.

Lỗ Dũng và mẹ ruột cậu quen nhau từ thuở hàn vi, cho dù ông ta đã kết hôn nhưng hai người vẫn qua lại với nhau, sau đó có một đứa con.

Mãi đến khi mẹ qua đời, cậu không còn chốn nương thân mới được Lỗ Dũng đem về nhà.

Diệp Kiều Kiều không thích cậu, bình thường luôn châm chọc mỉa mai, không cho cậu ăn cơm cùng họ, bắt cậu làm việc nhà.

Cậu không bằng cả con cún trong nhà chứ đừng nói đến con trai, con gái cô ta.

Lỗ Dũng cũng không thèm để ý, ông ta cảm thấy mình đem Cố Vũ về nhà là đã trọn tình trọn nghĩa lắm rồi, hơn nữa con đường làm quan của bố vợ đang lên, lại càng không thể đắc tội với bà xã.

Cho nên cậu không đổi tên mà mang họ Cố của mẹ, đôi vợ chồng kia nói với bên ngoài cậu là con nuôi.

Làm xong bài tập, Cố Vũ chơi máy tính một chút rồi tắt đèn đi ngủ.

Không biết qua bao lâu, có người đạp mạnh lên cửa phòng cậu, cả căn phòng như rung lên.

Người ngoài cửa ầm ĩ một hồi, thấy không được đáp lại mới chửi rủa bỏ đi.

Trong bóng tối, Cố Vũ trở mình, mở mắt ra.

Cậu dĩ nhiên biết người đá cửa ban nãy là ai.

Sau khi tốt nghiệp cấp 3, Lỗ Thế An thôi học, ngày ngày đi theo một đám phú nhị đại phá phách.

Đám người bình thường hay gây rắc rối cho cậu ở trường đều là nhận lệnh từ Lỗ Thế An.

Có lẽ hắn biết chuyện đám đàn em bị chủ nhiệm bắt đi nên tới hỏi tội.

Cố Vũ nhắm mắt, cậu lớn rồi, không giống như lúc nhỏ sợ đến nỗi không ngủ được, dĩ nhiên bây giờ cũng có thể bỏ đi, nhưng cậu phải kiên nhẫn.

Đợi đến khi tốt nghiệp cấp 3 là tốt rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!