Khương Bảo không phải người chậm hiểu, Lục Mẫn hết lần này đến lần khác giúp cô, còn không chịu nhận tiền, dĩ nhiên cô sẽ nhìn ra.
Nhưng ấn tượng của cô về cậu rất tốt, nếu đổi lại thành người khác thì chưa chắc đã tử tế như vậy.
Bốn mắt nhìn nhau, vẻ mặt của Lục Mẫn cứng lại.
Từng cảm xúc kinh hãi, ngạc nhiên, mất mát cùng trào lên trong lồng ngực.
Lúc trước cậu luôn là người lịch sự từ chối người khác, bây giờ mới biết bị từ chối sẽ cho cảm giác như này đây.
Cậu hiểu rằng tấm lòng của mình sẽ không được đáp lại.
Lục Mẫn cố đè nén cảm xúc của mình, trong lòng có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ bình tĩnh đáp: "Tôi biết rồi."
Sự giáo dục tốt đẹp mà cậu nhận được không cho phép cậu chanh chua truy hỏi, hơn nữa cậu cũng không có tư cách.
Buổi tối Khương Bảo không ăn nhiều, rất nhanh đã dừng đũa.
Lục Mẫn cũng không có tâm trạng ăn, cậu lấy lại tinh thần cười nói: "Tôi đi thanh toán đây, làm gì có chuyện để con gái trả tiền bao giờ."
Khương Bảo: "Không cần, là tôi hẹn cậu mà, hơn nữa tôi còn phải gói lại một phần đem về."
Cô giơ tay kêu phục vụ tới, đưa thẻ qua, Lục Mẫn cũng không tiện nói gì nữa.
Hai người ra ngoài nhà hàng, Khương Bảo dừng bước hỏi: "Cần tôi chở cậu về không?"
"Không cần phiền phức vậy đâu, tôi tự đi về được." Nói xong, cậu nhìn túi xách trong tay đối phương, hỏi: "Ở nhà cậu không nấu cơm à?"
"Hôm nay mới chuyển nhà, vẫn chưa kịp sắp xếp người nấu cơm."
Lục Mẫn cố gắng kìm nén, nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi ra câu đó.
"Có phải tôi làm cậu thấy ghét lắm đúng không?"
"Cậu nghĩ nhiều rồi." Khương Bảo ngồi lên xe, nhàn nhạt nói: "Tôi không ghét cậu, chỉ là chúng ta không phải người cùng một thế giới."
Giọng điệu của cô quá bình tĩnh, như thể chỉ đang trình bày một sự thật. Lục Mẫn đứng ngẩn tại chỗ.
Nhưng thực ra cậu hiểu được, suy cho cùng cô ấy luôn có kiểu tách biệt với những người xung quanh.
Lục Mẫn nhìn người tài xế nước ngoài, trong lòng cảm thấy trống rỗng.
Cô ấy giống như một câu đố, làm người ta không thể không cảm thấy hiếu kì, nhưng mà rất nhiều tình cảm lại được bắt đầu từ sự hiếu kì, đợi đến khi phát hiện bản thân đã đặt quá nhiều tâm tư vào đó, thì đã sớm biến chất rồi.
Mãi cho đến khi chiếc xe biến mất nơi góc đường, Lục Mẫn mới hoàn hồn.
Cậu cũng không biết hôm nay mình bị làm sao, đáng lý ra ban nãy mồm miệng nên nhanh nhẹn hơn mới phải, nhưng dưới ánh nhìn của cô, cậu lại biến thành một người câm.
_______
Khương Bảo nhập mật khẩu xong, nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên, Khương Ngọc đang coi "Thế giới động vật" mau chóng nhảy ra khỏi ghế sofa. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
"Bảo Nhi, em mua đồ ăn cho anh chưa?"
Giọng nói của anh vui vẻ, mái tóc hơi xoăn, đôi con ngươi màu xanh nhạt trong veo, khi cười mắt cong lên giống như một đứa trẻ.
Khương Bảo: "Đi rửa tay đi, sau đó mới được ăn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!