Khương Bảo vừa vào đại sảnh đã nhìn thấy hai người đang ngồi đó nói chuyện.
Bọn họ cũng chú ý tới cô, đồng loạt ngưng lại mọi âm thanh.
Khương Minh nhếch môi: "Lâm Xán?"
Khương Khoát nhìn cô bằng đôi mắt hoa đào, cười như không cười nói: "Đúng là nhìn không giống Khương Bảo chút nào."
"Chúng em là sinh đôi khác trứng, đã làm xét nghiệm huyết thống, em tin hai anh đã xem báo cáo rồi." Nói xong, Khương Bảo lúc này mới lên tiếng chào hỏi đối phương: "Em chào anh cả, anh ba."
Cô vốn không thân thiết với hai người anh này, một năm cũng chỉ gặp 2, 3 lần, đôi bên còn xung đột lợi ích, nói thẳng ra thì còn không bằng một người lạ, nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ.
Khương Minh không hề mong chờ cô em gái từ trên trời rơi xuống này, hắn cảm thấy người này rất biết đục nước béo cò, hợp lực với Khương Bảo đá Thư Nhã ra để tiếp quản công việc khách sạn.
Khương Bảo thì không nói, nhưng tại sao Lão Nhị lại coi trọng con nhóc vừa mới về nhà không lâu này nhỉ.
Khương Bảo không có gì để nói với hai người này, cô giơ tay nhìn đồng hồ: "Sắp tới thời gian ăn trưa rồi, chi bằng cùng nhau ăn một bữa cơm đi, để em đi gọi chị xuống."
________
Hai vị này không phải dạng vừa, Lâm Xán sợ để lộ sơ hở nên cứ trốn miết trên lầu không xuống, giả bộ đang ngủ trưa.
Bên ngoài có người gõ cửa, nghe thấy giọng Khương Bảo, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Cô không thể một mình đối phó với tình huống như này, dẫu sao hai người này không giống với những người khác.
Lâm Xán lo lắng hỏi: "Lát nữa em có cần nói gì không?"
Khương Bảo: "Em nói ít nhất có thể là được, chị cũng không thân với bọn họ, còn nữa, cố gắng đừng trở mặt."
Lâm Xán: "Em biết rồi."
Đương nhiên không thể trở mặt rồi! Dù gì cũng là anh lớn.
Hai người xuống lầu, người hầu đã chuẩn bị xong đồ ăn, hôm nay mọi người thật xôm tụ.
Sắp đến Tết Dương lịch, dạo này Khương Bảo còn làm việc vất vả nên Lâm Xán cho người chuẩn bị một bàn toàn ngỗng để tẩm bổ, hôm nay có khách quý đến nên nhà bếp làm trước luôn. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Khương Minh uống ngụm trà, mặt sa sầm hỏi: "Mấy đứa có bị gì không, sao lại làm thế với chị dâu của mình."
Khương Bảo: "Đây là do anh hai sắp xếp, anh ấy nói muốn để tụi em thử sức, anh nên đi hỏi anh ấy đi."
Cô tính cả rồi, dù sao anh cả chẳng dám làm gì anh hai. Hơn nữa, doanh thu của khách sạn không tốt, anh cả chẳng qua chỉ là bức bối trong lòng. Anh cho rằng cô là con gái nên không có tư cách tham gia vào việc làm ăn của gia tộc.
Khương Khoát nhìn Lâm Xán bên cạnh, cười nói: "Lâu rồi không gặp em gái, sao em không nói năng gì vậy?"
Lâm Xán bị kêu tên, cảm thấy hơi rén, thầm nghĩ việc gì phải đối chọi gay gắt thế này, cô chân thành nói: "Anh ba ăn cơm đi, đây là em đặc biệt chuẩn bị đấy, cánh ngỗng tẩm ướp, thịt ngỗng luộc, gan ngỗng sốt rượu vang, lưỡi ngỗng om, anh nếm thử nhé?"
Khương Bảo: "…"
Hay lắm, Lâm Xán không biết việc anh ba không ăn gia cầm, bây giờ cô cũng không tiện nhắc, đúng là nịnh nhầm chỗ, ngược lại giống như đang thị uy.
Thấy đối phương không nói gì, Lâm Xán dùng đũa gắp một miếng cánh ngỗng vào trong bát đối phương, cười nói: "Anh ba. Ăn đi."
Khương Khoát nhìn cô đầy ẩn ý, không hề động đũa.
Lâm Xán rũ mắt, người này đúng là khó chiều thật.
Khương Minh lạnh lùng nhìn Khương Bảo, hắn nói một câu người này lại đốp lại một câu, hắn mở miệng châm chọc: "Em phải rõ hơn cả Khương Bảo, mới về có vài ngày, cho dù thời gian có lâu hơn, thì công ty cũng không phải do mình em làm chủ đâu. Mẹ em dạy con giỏi thật, đứa sau giỏi hơn đứa trước."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!