Dạo này Khương Bảo có rất nhiều việc, cô còn kéo Lâm Xán theo đi một chuyến công tác ở Hàng Châu.
Đã một tuần liền cô chưa đến trường.
Sắp đến tết Tây, cuộc thi ngâm thơ tập thể ngày càng cận kề, lúc này giáo viên chủ nhiệm đứng ngồi không yên mới gọi điện thoại tới giục.
Vương San lo diễn tập ít quá, đến lúc đó phần vi-ô
-lông và ngâm thơ sẽ không ăn khớp nhau.
Nhưng với thành tích của Lâm Xán thì không cần quá lo lắng, các giáo viên tự nhiên đều khen con bé không ngớt lời, giỏi giang như vậy, dĩ nhiên phải ra nước ngoài để đào tạo chuyên sâu thêm.
Nhận được điện thoại, sáng hôm sau Khương Bảo liền quay về trường.
Sau khi cô chơi một lần, tất cả mọi âm thanh nghi ngờ đều biến mất.
Những nốt nhạc trầm bổng tuôn ra, dường như tạo thành một kết giới, cách biệt hoàn toàn với thế giới xung quanh.
Trình độ của Khương Bảo không đủ vào thính phòng, nhưng dù gì cô cũng đã học 10 năm, đối phó với một cuộc thi ngâm thơ vẫn dư sức.
Lớp trưởng ngẩn người, trong đầu chỉ biết đến học hành. Lúc đầu cậu không vừa mắt Lâm Xán, sau này đối phương thi được hạng hai thì thái độ của cậu thay đổi hẳn, tiếc là cô không thể ngày ngày đến trường.
Đương nhiên… cũng không riêng gì cậu, đa phần ánh mắt của con trai trong lớp đều dán lên người Khương Bảo.
Vừa phũ vừa ngầu vừa đẹp… Rất khó để người khác không ghi trong lòng, cho dù là thích hay là ghét.
Có điều cô vô cùng kiêu ngạo, gần như không có quan hệ với bất kì ai.
"Cây đàn của cậu đẹp quá, nhìn như một tác phẩm nghệ thuật vậy." Một nam sinh cười khen.
"Đúng đó, lần trước không phải cây này."
Khương Bảo gật đầu: "Cây đàn này là tác phẩm của thợ làm đàn Amati thời Phục Hưng, dĩ nhiên phải khác."
Lúc trước cô bảo quản gia đi tìm một cây đàn để tập, sau khi cây đàn này được gửi tới thì đổi luôn.
Để làm ra một cây đàn tốt đòi hỏi sự tỉ mỉ, chất gỗ phải được để khô tự nhiên, cần khoảng 50 năm, chưa kể nhiệt độ khí hậu.
Hồi đó cha cô phát hiện khả năng chơi đàn của cô không tệ, nên đặc biệt mua cây đàn này tặng cho cô.
Lúc về già, tính tình của người đàn ông đó trở nên cổ quái, mắc chứng cuồng loạn, nhưng lại rất hào phóng.
Mọi người: "…"
Những nam sinh đang định bắt chuyện đều im bặt trong nháy mắt.
Giáo viên chủ nhiệm thuận miệng hỏi một câu: "Vậy cây đàn này của em hết bao nhiêu tiền?"
"Em cũng không biết, 10 năm trước tốn 400.000 đô la Mỹ mua đấy, bây giờ có tiền cũng khó mà mua được."
Vương San hoài nghi mình đã đánh mất khái niệm về tiền, nhưng nhìn vẻ mặt bình tĩnh của đối phương, thì cảm thấy mình không nên tỏ ra ngạc nhiên như nhà quê lên tỉnh thế.
Cô dặn dò riêng với 4 học sinh nam trong lớp, cho dù thế nào cũng phải trông chừng đàn của Lâm Xán thật cẩn thận, nếu lỡ mà mất thì có tự vẫn cũng không đền nổi!
Khương Bảo tham gia hai lần diễn tập, cuộc thi ngâm thơ diễn ra vào ngày thứ 3, lớp 4 rút thăm lên sân khấu vào tiết mục thứ 10, vị trí không tệ.
Trang phục thống nhất là đồng phục, nhưng để tăng thêm hiệu quả, mọi người đều trang điểm.
Giáo viên chủ nhiệm đã mời bạn mình là thợ trang điểm tới giúp, Khương Bảo trang điểm trước ở nhà tới trường, giữa cô và những nam nữ thiếu niên này không có chủ đề chung, đành ngồi một bên chỉnh đàn. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!