Khương Bảo vẫn không yên tâm, nhưng cũng chỉ có thể an ủi bản thân Lâm Xán sẽ ứng phó được.
Chỉ cần cố gắng giữ mồm, làm cameo mờ nhạt là được.
Hôm nay Lưu Tích Ngọc sẽ chiếm trọn sân khấu, đúng là quá hời cho cô ta rồi.
Nghĩ tới việc Lâm Xán dùng kim chỉ khâu cổ áo lại, Khương Bảo cũng cạn lời, nhà thiết kế mà nhìn thấy chắc cũng phải tức đến ngất xỉu.
Ngoài những tên thấy sang bắt quàng làm họ, trong bữa tiệc cũng có người tới chào hỏi đàng hoàng, Khương Bảo cũng ung dung ứng phó, nói chuyện gì đều có thể tiếp lời, thái độ tự nhiên thoải mái.
Mọi người đều khá ngạc nhiên, dáng vẻ này không giống như người phải lớn lên ở bên ngoài mới được nhận về, quả nhiên là tiểu thư của nhà họ Khương có khác, không chỉ có mỗi vẻ bề ngoài.
Sau khi những người tới nói chuyện đều rời đi, Khương Bảo đặt ly rượu sang một bên.
Tầm mắt cô đảo qua một vòng, phát hiện có một người quen, thế là đi về phía anh ta.
"Xin chào ngài."
Dư Huyên rất không quen với những bữa tiệc kiểu này, quay đầu nhìn thấy Khương Bảo thì bị doạ cho mất mật.
Chẳng lẽ đối phương đã phát hiện ra trò chơi khăm của mình hồi trước?
Khỏi cần nghĩ cũng biết sự trả thù của bà nội này đáng sợ đến mức nào.
Khương Bảo mỉm cười hỏi: "Sao mặt anh nghệt ra thế, không lẽ anh đã làm ra chuyện đáng xấu hổ gì? Hay là làm ra chuyện gì có lỗi với tôi?"
Dư Huyên: "Không, không có. Chỉ là tôi thấy bất ngờ khi gặp cô ở đây thôi."
Khương Bảo: "Tôi cũng vui lắm, vậy, có thể mời anh qua một góc nói vài câu không?"
Dư Huyên muốn hỏi bộ tôi từ chối được chắc? Có điều hắn cũng không nói gì, đi theo đối phương.
Những người đàn ông ban nãy thả thính Khương Bảo thất bại đều sồn sồn dùng ánh mắt ghen tị nhìn Dư Huyên, tên công tử bột này có gì hay chứ, đúng là cái đồ bợ đít.
Khương Bảo ngồi xuống, nói: "Xem ra anh cũng có bản lĩnh đấy, làm ăn mà có thể đến được cả nơi này."
Suy cho cùng, những khách mời hôm nay không phú thì quý.
"Cảm ơn quá khen, tôi là người làm ăn, nhưng cũng không phải kiểu như cô nghĩ đâu."
Dư Huyên đến từ một địa phương nhỏ, là người dân tộc Miêu, gần đây cũng mới tới Ninh Thị không lâu.
Hắn học chuyên ngành thú y ở đại học, nhưng thường ngày cũng hay giúp bà con trong trấn xem những bệnh vặt linh tinh.
Cách đây không lâu, hắn nhận được tin người chú họ xa trước khi lâm chung đã để lại cho mình một cửa tiệm đấu giá.
Trong tưởng tượng của hắn, đó hẳn là một cửa tiệm nhỏ 20 mét vuông nằm ở nơi hoang vu hẻo lánh, đến khi tới thì mới biết là một công ty văn hoá đồ cổ.
Hơn nữa công ty định kì sẽ tổ chức những buổi "đấu giá đêm", vô cùng nổi tiếng trong giới đồ cổ, giá khởi điểm phải từ 300 vạn trở lên không giới hạn…
Những người đến đấu giá thỉnh thoảng sẽ gặp phải một vài chuyện không khoa học, lúc đó hắn có đứng ra giúp giải quyết mấy lần, danh tiếng của ông chủ đấu giá liền phất lên. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Khương Bảo nghe đối phương nói xong: "Anh là người trong nghề thì mau nghĩ cách giúp tôi hồi phục trở lại đi, thù lao không thành vấn đề."
Dư Huyên: "… Tôi nói rồi, chuyện này không thể gấp, bởi vì nguyên nhân là ở trên người cô, cô có hối tôi cũng vậy thôi, tôi không phải đang làm khó cô.
Mặc dù tôi học chuyên ngành thú y, nhưng nếu bà con bắt tôi đỡ đẻ cho heo thì tôi cũng chịu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!