Khương Kiêu thấy đối phương không nói gì, giơ tay đẩy đẩy: "Sao vậy, bị nhỏ yêu quái kia làm cho hết hồn rồi hả?"
Khương Bảo hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh, gằn từng chữ một: "Chỉ giỏi làm quá! Nói sai sự thật! Chẳng lẽ chị ấy có thể ăn thịt người khác chắc?"
Khương Kiêu không để trong lòng: "Có khả năng lắm chứ! Nhưng cô yên tâm, ông đây sẽ che chở cho cô."
"…"
Đậu má đúng là cạn lời với thằng nhõi này.
Khương Bảo quay đầu không muốn để ý tới hắn, chỉ là với khuôn mặt hiện tại, cho dù cô có tức giận thế nào, cũng chỉ giống như mèo con giơ vuốt mà thôi, lực sát thương giảm mất 90%.
Khương Kiêu phát hiện cô út rất dễ bị lừa, không những nói giúp cho Khương Bảo mà còn nổi giận vì chuyện này?
Nói sao nhỉ, khác hoàn toàn với người nhà bọn họ, đây đích thị là thiên thần rồi!
Mấy tên bịp bợm tới thả thính kia làm sao xứng với cô được!
_______
Lâm Xán vô cùng thấp thỏm, Khương Bảo đã từng cho cô xem trước ảnh những người này nên không đến nỗi nhận sai.
Đây là lần đầu tiên cô trải qua tình huống thế này, buộc phải dùng 120% sức mạnh tinh thần để đối phó.
Cô thực sự rất phục Khương Bảo, làm cái gì cũng giỏi.
Tạ phu nhân thân mật kéo Lâm Xán tới nói chuyện, mãi cho đến khi bên ngoài có thêm một tốp khách khác tới mới buông tha cho cô.
Lâm Xán vừa mới thở phào trong lòng, đột nhiên phía sau có người gọi tên Khương Bảo làm cô sợ hết hồn.
Tạ Liệu Nguyên lách tới, nhìn cô trợn tròn hai mắt, cười hỏi: "Sao lại làm ra vẻ mặt như thế? Bộ anh đáng sợ lắm hả?"
Lâm Xán: "Không, không có."
Tạ Liệu Nguyên: "Dạo này sao em không gặp anh? Anh cảm thấy… chúng ta đột nhiên trở nên rất xa cách."
Lâm Xán đã điều chỉnh biểu cảm, trấn tĩnh lại, lạnh lùng nói: "Càng trưởng thành càng xa cách, ai rồi cũng sẽ thay đổi."
Tạ Liệu Nguyên: "Em nói như vậy làm anh đau lòng quá."
Trước đây người trong giới đều cho rằng quan hệ giữa bọn họ rất tốt, nhưng Tạ Liệu Nguyên hiểu rõ, Khương Bảo không hề nghĩ như vậy.
Lâm Xán cũng biết lời mình vừa nói có hơi quá, cô gắng nói nốt câu "Tôi đi đây" rồi quay đầu bỏ chạy, sau đó trong lòng thầm xin lỗi rất nhiều.
Nếu thực sự nói lời xin lỗi, cô sợ sẽ bị đối phương nhìn ra sơ hở, suy cho cùng người này cũng rất sắc bén.
Lâm Xán đi tìm Khương Bảo, trên đường gặp mấy người tới chào hỏi, cô đều cẩn thận đối phó cho qua.
Thỏ con trà trộn vào bữa tiệc của sói, phải đem cả tính mạng của mình ra để biểu diễn.
Tạ Liệu Nguyên nhìn hình bóng người đã đi xa, cô ấy giống như chai thuỷ tinh đặt trên bàn, lung linh rực rỡ, cô xinh đẹp, kiêu ngạo, tự mãn mà cũng mong manh.
Anh biết cô có tham vọng, là người không từ thủ đoạn, bạc bẽo vô tình, nhưng vẫn bị ánh sáng phản xạ của chai thuỷ tinh thu hút.
Lần đầu tiên Tạ Liệu Nguyên nhìn thấy Khương Bảo là trong một đám người ở một bữa tiệc, cô mặc một chiếc váy màu đen, rất trầm lặng, có một loại khí chất nhìn thấu sự đời không hợp với tuổi.
Anh luôn cảm thấy quá kiêu ngạo không phải là chuyện tốt, nhưng cũng chính vào ngày đó, anh lại thả một cái cốc vào trong lòng mình, thích cô nhiều thêm chút nào, anh lại cho một viên bi vào trong. Thỉnh thoảng lay động cái cốc sẽ phát ra âm thanh va chạm chỉ có mình nghe được. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé.
Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!