Chương 30: (Vô Đề)

Khương Bảo xin nghỉ với giáo viên chủ nhiệm.

Cô nói sau khi tốt nghiệp, bản thân sẽ chuẩn bị đi du học, cho nên cần phải chuẩn bị luyện TOEFL ở bên ngoài. Sau này một tuần chỉ có thể đến trường 2 ngày, phụ huynh cũng đã đồng ý rồi.

Cô chủ nhiệm muốn nói lại thôi, gật đầu đồng ý.

Suy cho cùng đối phương đến là để thông báo cho cô, chứ không phải đến để thương lượng.

Mặc dù tính cách con nhóc này chẳng ra làm sao, nhưng không thể phủ nhận sự ưu tú của con bé được.

Thầy Ngô dạy vật lý cũng hay tới tìm Lâm Xán đàm đạo.

Trình độ của người đoạt huy chương vàng trong cuộc thi quốc tế, hiển nhiên sẽ không thấp hơn giáo viên vật lý cấp 3, càng không phải nói đến những học sinh trong đội tuyển.

Những học sinh trong lớp chọn từng đạt cúp trong cuộc thi cấp tỉnh, ngày nào cũng chịu khó chạy sang lớp người ta tìm Lâm Xán.

Vương San thu lại mạch suy nghĩ, ho khan một tiếng: "Cho dù không ở trường, nhưng nếu gặp phải khó khăn gì cũng có thể nói với cô."

Khương Bảo nhìn cô, nhàn nhạt nói: "Tính cách của cô rất tốt, cô có hứng thú với ngành dịch vụ khách sạn không? Nếu sau này cô không muốn làm trong ngành giáo dục nữa, em có thể giới thiệu công việc cho cô, thu nhập gấp đôi lương hiện tại."

Mãi cho đến khi người rời đi, Vương San mới hoàn hồn. Cô không nghe nhầm đó chứ? Loạn cả rồi loạn cả rồi! Dám lôi kéo cả giáo viên chủ nhiệm của mình!

Con nhóc này chẳng thay đổi tí nào cả! Từ đầu tới đuôi không có chút ý thức nào của học sinh!

Nhưng… có thật là vừa đi sẽ nhận được lương gấp đôi không?

Sáng hôm Khương Hạo Tranh phải đi, Khương Bảo vốn dĩ đã chuẩn bị tiễn anh ra đến sân bay, nhưng anh hai chỉ cho cô tiễn ra đến cửa. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc được thực hiện bởi LuvEva. Nam Lăng và được đăng duy nhất tại luvevaland. co. Nếu bạn có đọc ở những trang đăng lại khác xong cũng nhớ qua luveva đọc để ủng hộ view cho team mình nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Lâm Xán tự nhiên cũng ở bên cạnh.

Khương Hạo Tranh xoa đầu Khương Bảo: "Sau khi anh đi, A Bảo phải càng thận trọng hơn, nhớ là mọi việc anh đều xử lí được, các em gặp phải chuyện gì cũng không cần sợ."

Lâm Xán: "Anh hai đi thuận buồm xuôi gió."

Cô biết ngoài Khương Bảo ra, thì đây là người đối tốt với mình, mặc dù là vì nguyên nhân trước đây.

Khương Bảo nghĩ tới chuyện đã làm cô đau đầu mấy hôm nay, mở miệng hỏi: 

"Anh hai cảm thấy em với con bé… có giống nhau không?"

Thực ra điều cô muốn hỏi là… làm thế nào mới có thể không phân lẫn nhau, tuy hai mà một.

Khương Hạo Tranh mỉm cười gật đầu: "Tất nhiên rồi, dù sao cũng là chị em sinh đôi, giới tính và tuổi tác của hai đứa đều rất giống nhau."

Khương Bảo: "…"

Câu trả lời đỉnh cao thật.

Sau khi tiễn anh hai, Khương Bảo liền sửa sang đi ra ngoài, cô là người luôn tay luôn chân.

Khương Bảo tiếp quản việc kinh doanh khách sạn, bên dưới có tổng cộng 5 khách sạn, ở Ninh Thị có một cái.

Cô định bắt đầu ở chỗ này, thời gian đầu có rất nhiều chuyện phải làm, cô dẫn Lâm Xán theo để có thể làm người khác im mồm lại.

Cô Lục nhất chiến thành danh, lần này còn đeo kính râm làm mặt lạnh như tiền, làm ai cũng cảm thấy cao thâm khó lường.

Ai cũng tưởng Khương Bảo đứng bên cạnh chỉ là một người phát ngôn, liên tục tra hỏi và ra lệnh đều là làm theo ý của cô Lục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!